|
|
|
In bài
Trả Gía Vì
Ghen Tương Hận Thù |
| |
Thứ ba, 16/10/2007, 15:38 GMT+7
Tôi từng là một người vợ đau khổ, hận
thù với ý nghĩ đánh ghen trả thù. Và giờ
đây khi 15 năm đã trôi qua, tôi thấy
chính những hận thù ngày xưa đã làm cuộc
đời tôi trở thành bi kịch.
Tôi và chồng có những bất đồng do sự
trái ngược về tính cách. Rồi anh có quan
hệ với người đồng nghiệp cùng cơ quan.
Tôi đau đớn, căm hận. Tôi gọi điện chửi
bới lăng mạ, dọa dẫm cô ta. Tôi đến gặp
người nhà cô ta để vạch trần quan hệ của
cô ta với chồng tôi. Tôi đã thề sẽ trả
thù cả hai nếu anh bỏ tôi để đến với cô
ta.
Rồi mọi chuyện cũng kết thúc. Cô ta đã
ra định cư ở nước ngoài, nhưng cứ nhìn
thấy sự thờ ơ của anh với tôi là tôi lại
điên tiết lên. Mỗi lần anh đi sớm về
muộn, tôi lại trì triết, nhiếc móc
chuyện ngày xưa. Anh chai lỳ trước những
lời lẽ xúc phạm của tôi. Anh lầm lỳ ít
nói, ghẻ lạnh và thờ ơ.
Tình yêu của tôi với anh thực ra cũng
không còn, nhưng tôi không trả tự do cho
anh phần vì tôi cay cú, phần vì tôi nghĩ
rằng con tôi cần có gia đình đủ bố và
mẹ. Anh và tôi thống nhất sống với nhau
vì con, còn về tình cảm vợ chồng thì
thực ra chúng tôi sống ly thân từ khi
xảy ra chuyện kia.
Con trai tôi lớn lên trong bầu không khí
gia đình hòa thuận giả tạo mà tôi và anh
tạo ra khi có mặt nó. Nhưng đằng sau
lưng nó là sự ghẻ lạnh, hằn học giữa tôi
và anh. Tới một ngày khi cháu trưởng
thành và chuẩn bị đi du học, cháu khuyên
tôi làm thủ tục ly hôn để giải thoát cho
cả hai.
Tôi quá bất ngờ trước những lời khuyên
của cháu. Tôi đã tưởng rằng việc tôi cố
níu giữ cuộc hôn nhân mang lại cho con
tôi một cuộc sống gia đình hòan hảo, hóa
ra không phải. Cháu bị tổn thương bởi
chính những sự giả tạo của cái gia đình
tồn tại chỉ về hình thức.
Nhìn lại chặng đường 15 năm qua, tôi đã
được gì, mất gì khi sống trong hận thù.
Tôi tưởng mình đã chiến thắng trong việc
giữ chồng, không cho anh đến với người
phụ nữ kia, nhưng tôi đã lầm. Chính tôi
cũng đã chết dần chết mòn trong cái tù
ngục hôn nhân mà tình yêu không còn.
Giờ đây tôi mới thấm thía được ý nghĩa
thực sự của hôn nhân, đó là sự thỏa
thuận tự nguyện của hai người muốn sống
chung với nhau. Khi một người không còn
muốn sống chung nữa, khi tình yêu không
còn nữa mà một bên vẫn cố níu kéo thì
cũng chẳng ích gì. Con cái cũng không
hạnh phúc khi sống trong một gia đình mà
bố mẹ ghẻ lạnh, bất hòa. Tình yêu khác
với sự sở hữu.
Tôi đau đớn nhận ra hơn 15 năm qua tôi
đã giữ cái xác của chồng tôi giống như
một tên cai ngục mà không giữ được tình
yêu của anh và thực ra tình yêu của tôi
cũng chết. Sự níu kéo khi tình yêu không
còn chỉ làm cả hai đau đớn mà thôi. Sau
khi con trai tôi ra nước ngòai, chúng
tôi chính thức làm thủ tục ly hôn. Anh
nói cám ơn tôi và mong rằng chúng tôi sẽ
là những người bạn già tốt của nhau.
Tôi không ngờ là cảm thấy thanh thản khi
nhận được quyết định chia tay của tòa.
Từ nay tôi sẽ sống một cuộc sống khác,
không còn hận thù cay cú, tôi tham gia
các câu lạc bộ dành cho phụ nữ, tôi tìm
lại được những thú vui ngày xưa mà vì
quay cuồng với ý nghĩ giữ chồng tôi đã
không thực hiện được. Tôi lại trở về tôi
vui vẻ như ngày còn thanh xuân sau bao
nhiêu thăng trầm của cuộc sống.
Các bạn trẻ à, thật không dễ gì để có
thể thoát khổi nỗi đau khổ cay cú khi bị
người khác bỏ rơi. Cảm giác đó thật kinh
khủng, nó khiến con người ta cùng quẫn,
mất hết lý trí và chỉ còn nghĩ tới hận
thù, đánh ghen. Nhưng cuối cùng khi thời
gian qua đi tôi mới nhận ra rằng, xiềng
xích hôn nhân và cay cú hận thù không
giúp tôi tìm lại được tình yêu mà làm
tôi chết dần chết mòn trong sự cô đơn.
Chỉ giờ đây khi đã giải thoát khỏi nó,
tôi mới cảm thấy thanh thản và vui vẻ
trở lại. Điều tôi muốn nói với các bạn
trẻ là chỉ nên níu giữ hôn nhân khi giữa
hai người còn yêu thương chứ không nên
giữ vì hận thù cay cú hay bạo lực.
nguồn:
http://vnexpress.net/Vietnam/Ban-doc-viet/Tam-su/2007/10/3B9FB4DC/ |
|

|
|
|
|