In bài

Bọt biển Phía_nam


Ấn đã chú ý nhiều lần đến sóng biển, gió biển, bọt biển, ở cái vùng bờ biển Phía_nam này.

Mới xuống xe lửa, trời nắng đẹp, nhưng không đến nỗi nóng lắm, Ấn mặc một cái áo sơ mi trắng, khoác bên ngoài cái áo mỏng che gío. Trời chẳng đến nỗi lạnh qúa như thế, nhưng Ấn phòng hờ, vì buổi sáng trước khi đi, Ấn nghe dự báo thời tiết nói là trời sẽ mưa.

Ði với mấy người đồng nghiệp của Ấn, lúc nào cũng nghĩ đến vào "Pub" (public house, quán rượu). Ấn lúc nào cũng nhớ đến câu "Rượu là con dao cắt thịt".

Ấn chẳng thích uống rượu bia, nhất là uống ở ngoài. Nhưng những ngày ra ngoài như thế này, thì Ấn chỉ uống ngoại giao.

Có mấy bạn đồng nghiệp ở vùng này. Sáng nay họ không đến sở làm, họ gặp ở trạm xe lửa của vùng biển này rồi đi chung. Tên quán rượu là gì ?, Ấn không màng để ý đến. Trang trí bên trong thì quán nào cũng giống nhau. Một quầy rượu, mấy bàn chung quanh căn nhà cho người ngồi uống rượu, bia, tán gẫu.

À, mỗi quán lại có một loại bia khác nhau. Ở London Ấn thường uống bia hiệu Foster, nhẹ, không đắng lắm. Loại bia này hình như sản phẩm của Úc.

Ở đây, không có bia Ấn thích uống. Heineken cũng được. Cho tôi một "Pint" (gần nửa lít), Loại bia này của Hòa Lan (Holland). Trong quán này có cô bán hàng, có lẽ, không là giám thị, thì cũng quản lý trong quán này. Cô ấy cười mời chào khách vui vẻ, lịch thiệp lắm. Vì đây là vùng ngoại ô, vùng du lịch, phải đãi khách không thì ế. Cô ấy thắt tóc đuôi gà ở phía sau. Phía trước một ít tóc chổm trước trán. Rất tiếc những chuyến công việc này thì không thể mang ai khác đi theo.

Bởi vậy sáng nay Ca phải ở nhà đi chơi một mình. Thỉnh thoảng Ca lại gọi điện thoại di động (Mobile phone) để hỏi xem Ấn ở đâu ? đang làm gì ? có chè chén say sưa không ?. Có bị cô nào cướp mất hồn, quên cả lối về không ?.

Người nào người nấy đều mang điện thoại di động, nên cứ một lúc, lại có điện thoại reo.

Ấn ngồi ngay cửa sổ quán rượu, nhìn ra ngoài, bên kia đường là biển. Bây giờ nước ra xa bờ, gần bờ toàn là bùn lầy lội. Có một vài con thuyền nhỏ mắc cạn giữa đám bùn lầy. Ấn tự hỏi: khi nào họ muốn đi thuyền ra khơi thì phải chờ đến giờ nước lên chăng ? Ngoài ra không cách nào di chuyển thuyền được.

Họ mang thực đơn yêu cầu mọi người đặt bữa ăn. Ấn lâu lắm không ăn thịt bò. Thấy trong thực đơn có "Sirloin steak" (thịt bò nạc chiên), Ấn đặt ngay, kèm thêm trong đĩa với món này có cà chua cắt đôi nướng (grill) sơ qua, đậu tròn (pea), Rau sà lách, khoai tây chiên.

Ăn khai vị (Starter), Ấn chọn Tôm luộc không có vỏ thập cẩm (Prawn cocktail), với rau sà lách có kem.

Ăn tráng miệng Ấn chọn kem sữa vị Va_ni (Vanilla Ice cream)

Chờ họ làm đồ ăn, Ấn thưởng thức nhìn ra biển. Hàng ngày gặp nhau, sao những người đàn ông đồng nghiệp của Ấn lấy chuyện đâu ra mà nói nhiều thế ?. Lúc nào họ cũng bô bô cái miệng, chuyện gì họ bắt vào nói cũng được. Ông "sếp" quản lý của Ấn thừa dịp vào bàn để nói chuyện với Ấn. Bất đắc dĩ, Ấn phải lịch sự, vì hàng ngày ông ta và Ấn không bao giờ có thời giờ nói chuyện. Muốn gặp về chuyện công việc thì phải báo hẹn giờ trước. Chúng tôi xa cách nhau thế là cùng, nhưng cũng tránh đi được bao nhiêu phiền toái do nói nhiều.

Cô gái duyên dáng mời mọi người vào bàn ăn. Â'y thế mà đã có sẵn đồ ăn đâu.? Vẫn là ngồi chờ.

Ấn thích đi dự mấy lần ăn ở Pháp. Vào bàn mọi đồ ăn sẵn sàng, ly rượu, khăn cho khách ăn, những thực đơn dẹp hết, chỉ còn những bông hoa để bàn, hoặc những cây nến được khắc những hình cây hoa lá cành, đủ mọi mầu.

Rượu sâm banh "Champagne" cứ thế mà nổ lên bôm bốp. Mọi người vỗ tay chúc mừng ăn ngon "Bon appetit"

Còn ở đây, qúa soàng, ai nấy có phần riêng, lại không đem lên cùng lúc. Món tôm thập cẩm được phục vụ trước. Ấn muốn chờ, nhưng cái lối của họ mạnh ai nấy ăn, và Ấn ăn chậm nên đành phải bắt đầu. Ngon lắm, nhưng Ca sáng nay ăn gì ?. Có biết kêu đồ ăn không hay là lại bánh mì "Croissant" ?.

Món ăn khai vị xong, lại ngồi chờ bữa ăn chính. Chán ơi là chán. Chua cả miệng. Ấn nhìn qua cửa kính nhìn ra biển.

Trời mưa, nước trút xuống như thác đổ, gió thổi ào ào.

Phút chốc thế mà nước biển đã dâng lên vào tới bờ. Thỉng thoảng, Ấn nghe thấy tiếng gào của gío, rít qua những cột đèn, hoặc những vật gì đó ở ngoài kia, làm gió kêu rú lên như những tiếng hú, nếu là ban đêm thì sợ lắm.

"Sóng ầm ầm, sóng ầm ầm nổi dậy
"Mưa ào ào, mưa ào ào kéo tới (ừ ư)

Ấn nhớ đến cuộc chiến tranh của "Sơn tinh và Thủy Tinh" Vì Mỵ nương công chúa chọn theo Sơn Tinh. Thủy Tinh "ghen" tức vì mất "người yêu" nên đã khiến gío thổi, làm mưa, đem sóng biển ập vào bờ, mưa làm lụt để nước dâng lên cao. Rất là vũ bão để tấn công Sơn Tinh.

Nhưng hai người Sơn tinh và Mỵ nương công chúa thì núp trong hang trú mưa che bão.

Thủy Tinh mệt sức. Mưa tạnh gío ngừng. Sơn Tinh tiếp tục đem người yêu về đỉnh núi cười với nhau vui vẻ của kẻ thắng.

Â'y thế mà "Hòn vọng phu" đứng chờ chồng không ngại gì gío sương đến hóa đá.

"Hòn vọng phu trong lúc gío mưa
"Bế con ra ngoài-không, để đứng chờ
"Chồng đã bao nhiêu năm chưa về
"Ðá mòn không ngại giấc mơ
(à ơi).

Người thiếu phụ, rất khổ sở trong trông chờ. Những lúc như thế này, luôn luôn cần che chở, vỗ về. Nhưng chàng còn ở xa, nếu đất nước chiến trinh, đã đành, nhưng không, chàng đi biền biệt....

Người mẹ cũng vậy. Thương con không bờ bến. Trong căn nhà ọp ẹp, "mái nhà sàn thở khói âm u" trong những chiều sương xuống. Mẹ khấn trời, mẹ vái đất, vì nhớ, vì thương con khuất bóng. Mẹ hỏi chính mẹ: "Con đang làm gì giờ này trong cơn gío bão ?. Trời bao la, biển mênh mông, con mẹ cảm thấy nhỏ bé qúa phải không. ?"

Vâng thưa mẹ, con mẹ chỉ nhỏ như con ốc nhỏ, nhưng trong suốt đời, nó đã mang sóng gió của cả một đại dương !

Con mẹ, anh của em, văn hoa thế nhỉ. Nghĩa là sao ? "Một con ốc nhỏ mà đủ sức mang sóng gío của cả một đại dương".

Em chịu thua anh cái tài "nhân cách hóa". Ðòi làm nhỏ như con ốc, nhưng to tát chịu đựng như một đại dương ? Thế này là "anh... xạo" của em.

Ấn giật mình. Cái gì xạo ? Ồ có lẽ mùi xào của thịt bò thì đúng hơn.

Ðĩa phần ăn của Ấn đã mang tới. Rõ chán, một vài người khác vẫn còn phải chờ vì nhà bếp nói, tờ đặt hàng có lẽ lẫn lộn hay không đặt đúng phần.

Ấn thử cắt miếng thịt bò. Giai qúa, lại khô nữa, và chẳng có ướp gì. Uổng cả miếng thịt bò lớn. Nhưng mong đợi gì ?. Phải chi hôm qua, nghĩ trước nhà hàng nào sẽ ăn hôm nay, kêu điện thoại báo trước, và đặt thực đơn thì họ mới có giờ chuẩn bị. Nhưng nói để mà nói, kẻo có người nghe lại nói mình "Lên lớp".

Ăn hay không thì đã có phần như thế rồi. Họ không khách sáo như bên nhà, không ngon "bỏ cỗ". Có gì không phải thì kêu người hầu bàn làm cái khác.

Phần ăn đĩa lớn qúa. Nhưng Ấn vẫn "từ tốn" mà ngốn cũng hết, chỉ bỏ lại những phần mỡ "dìa thịt" không ăn.

Lại ngồi chờ. Cũng được đi, vì mới ăn no xong. Bia của Ấn còn, uống tạm bia vậy. Có những người có tánh gọi là "No bụng, đói con mắt" Ăn không hết nhưng đòi cho cố.

Ðĩa kem Vanilla của Ấn đã đem tới, ngon lắm. kem màu vàng, mùi thơm Va_ni ngọt như mít Tố Nữ ở Long Thành, Biên hoà.

Ấn sớt từng lớp kem một như người bán "óc đậu" ở Vn sớt óc đậu ra bát. Ðiệu không thể tưởng tượng được có người ngồi ăn một cách nghệ thuật như Ấn. Nhưng có mấy người đi ăn chung với Ấn "Sành" ?. Ðĩa kem của Ấn được ăn xong người cầm đĩa đi cũng phải thán phục. Không như đĩa của những đứa trẻ ăn kem khuấy nguệch ngoặc rồi để lại những vành kem lem luốc trong dĩa.

Họ cùng nhau rời bàn ăn, trở ra bàn cũ khi mới vào quán. Lại kêu bia uống. Ấn còn cầm ly bia cũ. Mưa vẫn còn nhưng nhẹ hột hơn, ánh nắng đã thấy ló rạng.

Ðối diện tầm nhìn của Ấn, ở bàn khác, có ba người. Hai người đàn bà quay mặt về phía Ấn, người đàn ông cùng bàn với họ thì quay lưng về phía Ấn.

Theo cái nhìn của Ấn thì hai người đàn bà là mẹ con. Còn người đàn ông kia thì không phải chồng, không phải cha. Ấn không nghe được họ nói chuyện. Ấn tự hỏi về sự liên hệ của họ.

Ấn giải quyết vấn đề, nếu như ba người ấy ở trong "truyện", thì Ấn sẽ cho người đàn ông ấy là bạn của người mẹ, nhưng lại là người tình của người con. Ðể giải quyết cho một chuyện tình qua tuổi 50, vì mẹ thì thích chàng trai, nhưng anh ấy yêu con gái. Người mẹ của anh ấy "Ghen" kinh khủng. Rút cuộc cô ấy phải bỏ mẹ đi nước khác lấy chồng "Kẻo muộn, kẻo mà". Còn chàng trai ấy thì vẫn "ôm gối chiếc".

Có người quyết định đi ra bờ biển chơi. Người thích đi coi tiệm. Ấn và hai người đồng nghiệp khác thì đi cầu nổi (Pier) ra biển. Ði ra thì đi bộ, về thì có xe lửa. Ði bộ từ đây ra ngoài kia là 1,25 miles. Cầu nổi ở bờ biển này được coi là dài nhất thế giới. Gío thổi ào ào, Ấn phải kéo "díp" (zip) áo khoác ngoài để đi, gío mạnh đến nỗi như bước không tới được nữa.

Ấn nhớ tới câu truyện "Thần Gío và Thần Mặt Trời" thách nhau xem ai làm cho người kia cởi áo ra.

Thần mặt trời ẩn vào mây, Thần gío trổ tài, thổi vù vù, gío cuốn làm đổ cột đèn, tốc mái nhà, gãy cành cây.. Nhưng người đi bộ kia càng túm lấy áo sát người.

Ðến lân Thần Mặt Trời ra tay, Mặt trời ló ra khỏi mây, từ từ nắng chang chang, mỗi lúc mỗi gay gắt. Người đi bộ mệt vã mồ hôi ra, rồi cởi áo ra cầm trên tay cho đỡ nóng. Thần mặt trời đã thắng cuộc.

Ðầu tận của cầu là một hòn đảo nhỏ có mấy nhà hàng ăn, nhà gỉai trí với các trò chơi, tiệm bán đồ kỷ niệm.

Nước chỗ nào cũng ngập, bãi cát không có ở đây để đi dạo mát trên cát hóng gío biển. Chẳng lấy đâu mà có cảnh tượng

"Dấu giầy in trên cát,
"Cho dẫu rằng nước cuốn bay đi.
"Chữ tình viết trên cát
"Cho dẫu rằng nước cuốn trôi đi.

Thế thì càng không có nơi để cho nàng ngồi xây lâu đài trên cát, với những lối đi vào lâu đài, trải hai bên lối đi bằng những vỏ hến nhỏ. Chàng cũng chẳng thể nào thực hiện được giấc mơ bế nàng chạy trên cát, vừa chạy, vừa tung nàng lên, như tung trái banh lên trời, rồi lại chờ nó rớt xuống trong vòng tay của mình.

Khi nước ngập chìm như thế thì khó nghe được tiếng sóng biển kêu dạt vào bờ vì bọt biển không nổi lên, tiếng vỡ bong bóng bọt biển "sèo sèo" không có ở đó.

Ấn không nhặt được con ốc nào. Ca sẽ buồn lắm. Nhưng nhặt ở đâu được bây giờ. Ấn mua tấm card postal kỷ niệm. Ấn không biết địa chỉ mà gửi.

Ấn viết gì vào card đây ?. Ða số người đi chơi viết về "Wish you were here" (Uớc chi em cũng ở đây).

Nhưng Ấn đã viết:

"Card Ấn không gửi,
"Ca không đọc,
"Cũng viết cho Ca được mấy dòng".

Southend_on_sea 13.07.2001 Thứ Sáu

Ấn (ký tên).

Lan Anh (Thứ ba 17-7- 01)