|
In bài 
Ca được gọi thay cho nhân vật cô ấy. Ấn gọi thay cho anh ấy. Hai nhân
vật có tên nhưng không phải là người nào.
Ca mơ ước hai người đi chợ chung, nấu ăn chung. Ðiều này ở tại VN thì
khó thực hiện, còn ở những nước Tây Phương là chuyện thường, như
"hạt cơm cắn làm hai".
Ðược, Ca mới ở Vn qua, Ấn đưa đi siêu thị (super market) cho biết.
Trời hôm ấy thật đẹp, nắng chan hòa, trời trong xanh, nhưng cái nóng đối
với người mới ở Vn qua thì không lấy gì làm mấy hài lòng vì vẫn còn chút
gió lạnh thoang thoảng làm Ca rùng mình.
Muốn trang điểm mặt mày một chút cũng chẳng sao, hôm nay có nhiều thời
giờ cứ để Ca tự nhiên. Nhưng Ấn muốn cái mau mắn Ca phải có để thích hợp
với đời sống Tây phương. Vì người ta ví nếu người Tây vội chạy như ngựa,
thì người Vn, cái vội của họ lại đủng đỉnh như bò.
Ấn khen đôi kính đổi mầu của Ca khi ra trời nắng cũng đủ đẹp khuôn mặt
rồi, không cần phải tô màu cho mí mắt, làn mi mày.
Một chút phấn hồng trên gò má, đôi môi son nữa là xong.
Ấn "ga lăng" (Galant): "Em để anh kẻ môi cho"
Ca dẫy nẩy lên: "Ðồ gủuy" (qủi, giọng Nam
bộ). Nhưng Ấn đã có thỏi son trong tay rồi không chịu trả lại nữa nếu Ca
không đồng ý cho Ấn tô môi son cho.
Ấn bảo Ca nhắm mắt lại. Ca phản đối: "Người ta kẻ
mí mắt còn chưa nhắm mắt lại, chỉ kẻ môi bảo người ta nhắm mắt. "ăn gian
lắm".
Ca vẫn phải chịu thua yêu sách của Ấn. Nhưng Ấn không ăn gian như Ca
tưởng Ấn sẽ hôn bất thình lình.
Ấn thoa lên trước loại "lip stick" cho trời lạnh khỏi nứt môi chảy máu
Ca, sau đó mới lấy thỏi son tô một đường cong lưỡi liềm "chữ ă", rồi chữ
M cho môi trên, nắn nót lại một chút cho hình môi trái tim. Thế là "đủ
tiền rồi", hơi thở nàng hồi hộp thơm qúa rồi, cần gì phải hôn.
Ấn cần nàng coi lại trong gương xem có chấp nhận không, trước khi đi ra
khỏi cửa. Thôi chết. Nàng thấy làn son điêu luyện qúa, nàng từ "má
hồng hồng" chuyển sang "má tái nhợt".
Ca hai tay nắm lấy cổ áo Ấn như muốn ghì chặt hỏi cung:
"Anh đã tô son cho cô nào chưa ?"
Ấn trả lời: "Rồi, nhưng chưa cho cô nào"
Ca làm tới: "Thế thì cho ai vào đây nữa ?"
Ấn: "Rõ khổ, làm ơn mắc oán, anh chỉ kẻ cho chính
anh, nhưng không phải son, "mà mỡ", cho mùa đông khỏi nứt môi thôi"
Ca lườm ngúyt và véo một cái. Ấn đau điếng người.
"Anh liệu hồn em." Ca đe dọa.
Ca ghen kinh khủng, nhưng nàng biết điều, biết nghe và thông cảm, nàng
có được cái dễ thương và hiểu biết cho phái mày râu. Có
"tính nóng như ớt" nhưng chưa đến mức bát bay đĩa bay bao giờ.
Hai người ra khỏi nhà, hai người đi với nhau ngó như mới quen vài tuần,
nhưng rất tây phương. Ngó rất duyên dáng và lịch sự, họ nói chuyện với
nhau đủ để cho nhau nghe thôi, ai có đi gần thì họ im lặng không để cho
ai nghe lóm được điều gì họ đang bàn tán.
Họ đang chìm trong thế giới riêng tư chỉ có hai người hiểu. Tiếng chim
hót trên cây, chuyển từ cành này qua cành khác đuổi bắt nhau, hình như
chúng cũng đang tán tỉnh nhau nhưng sao qúa ồn ào thế hở mấy chú chim !.
Họ đang tay đan tay, thỉnh thoảng lay động nhau bằng những cái xíêt của
những ngón tay người này xen kẽ người kia, tay phải Ấn nắm tay trái của
Ca. Hai tâm hồn, hai trái tim nói với nhau trong thinh lặng. Hay họ đang
thổn thức được bên nhau ?. Chỉ có họ biết mà thôi.
Ðường họ đang đi trên ven đồi, siêu thị ở dưới thấp. Có những bậc thang
xi măng chắc chắn, đủ cho họ xuống hàng hai mà không phải ép vào nhau.
Nhưng Ấn lịch sự. "Ăn cỗ đi trước lội nước đi sau".
Ấn đi xuống thang trước một bậc quay lại dìu tay Ca. Ấn bước lùi một bậc
thì Ca bước tới một bậc cho đến hết những bậc thang.
U'i chao ơi ! Ấn chiều Ca như thế này, mà cũng chiều những cô khác như
thế, thì làm sao Ca tránh khỏi cơn ghen hả "giời" ?
Hai người tiến vào siêu thị nổi tiếng lâu đời của Ăng Lê. Ấn làm bổn
phận của đấng mày râu làm việc nặng, Ấn lấy xe đẩy hàng (trolley) đẩy
đi, hai người ở phía sau, Ca cũng muốn vịn vào xe chia phần đẩy.
Ấn lấy ra một danh sách những thực phẩm phải mua, và những đồ gia dụng
cần thiết. Còn những thứ khác thì tùy theo con mắt thấy thích thì mua.
Hàng rau trước, hàng trái cây, Ấn hỏi Ca có thích ăn trái Thanh Long
không ?. Người ta bảo trái Thanh Long phải mua sản xuất của Nha Trang
mới ngọt, vì vùng cát khô.
Chả biết, nhưng thích thì mua giúp đỡ cho dân nước nhà vùng khô cằn cỏ
cháy.
Hai người qua hàng hoa, đẹp qúa, hoa đủ loại, Ca thấy hoa nào cũng muốn
ngửi, nhưng Ấn can ngăn vì hoa được xịt thuốc trừ sâu nên không tốt để
ghé sát mũi vào ngửi.
Ca nũng nịu: "Chả phải anh ghen sao !, ngay cả đến
người ta chỉ hôn hoa không thôi ư ?"
Ấn đọc luôn một đoạn thơ:
"Anh muốn em, đừng nghĩ đến ai
đừng hôn, dù thấy đóa hoa tươi
đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ
đừng tắm chiều nay biển lắm người."
Ca đọc đoạn tiếp:
"Thế nghĩa là ghen qúa đi thôi
Có nghĩa là yêu qúa mất rồi..."
Hai người lườm nguýt nhau thật dài, nhưng nơi chốn công cộng, thèm lắm,
và phong cách Việt Nam hai người không dám:
"môi tìm, làn môi ngon,
"nhưng còn thẹn thùng"
Hai người nhìn và trầm trồ khen "Hoa Kèn" hoa mầu trắng xoè ra như cái
kèn đồng (trumpet) nên bên ta gọi tượng hình là "Hoa Kèn" còn tên Tây phương thì
thuộc giống hoa "Thủy Tiên" (Lily). Các loại Lily đều có củ, thường thì mỗi củ
chỉ cho một hoa mỗi năm.
Tên hoa thật dài. Ấn đọc "Longiflorum Lili". Hình như hai người không
hài lòng lắm về cách đọc không đúng cách của mình nên gọi người trợ tá bán hàng
(sale assistant) lại để hỏi.
Ca thấy người trợ tá bán hàng đi tới nhưng còn ngần ngại.
Excuse me, Ấn nói để chặn bắt người trợ tá
bán hàng. Cô ấy đứng lại với cái giọng nói chuyên nghiệp hàng ngày:
How can I help you ? (Tôi phải giúp anh như
thế nào ?)
Ấn vui vẻ: simple, but patiently, nicely (đơn
giản, nhưng kiên nhẫn, vui vẻ và đẹp đẽ.)
Ca khó chịu rồi đấy, nàng xiết chặt năm ngón tay chàng như ra hiệu cho
Ấn biết là Ca ghen cái lối nói ong bướm với phái đẹp như thế đấy nhé.
Ðừng tưởng cô ấy không nghe được Anh ngữ đâu. Ca thông dịch Anh ngữ, lại
là hoa khôi của ÐHSG nữa đó.
Ấn biết điều ngay. Ra hiệu cho Ca hỏi với cô trợ tá bán hàng đi vậy.
Ca đành phải hỏi mau cho qua về cách đọc cái tên hoa. Cô trợ tá bán hàng
cũng không chắc lắm nên chỉ trả lời có lẽ đọc như vậy thôi, chứ cô ấy không thấy
bao giờ.
Ấn ra trò chơi, để xem ai nhớ được cái tên hoa này khi về đến nhà. Ấn
đọc từng chữ một " Longiflorum Lili "Thường thì Ấn có bút để viết cho dễ nhớ
nhưng hôm nay thì có người đẹp, quên hết "kỷ luật nhà binh". Cho Ca đọc đi đọc
lại vài lần tên hoa rồi hai người mới đi tới những hàng khác.
Ðến hàng thịt thì Ấn hỏi: "Hôm nay em muốn ăn thịt
gì ? gà ? lợn (heo), cá, tôm, cua ?. Bò thì lâu lắm rồi anh không ăn sợ dịch bò
điên"
Ca dừa việc ngay: "Ô hay, hôm nay tưởng anh đãi
khách cơ mà ?"
Cô ấy thế có khôn không ? Thôi được Ấn cứ chiều...
Ðến hàng bánh mì Ấn hỏi: "Em còn thích ăn bánh mì
Pháp chứ ? "
Cô ấy không quyết định lại dừa: "Tùy anh đấy cơ,
em là khách mà, em biết ăn cũng là may cho anh lắm đấy chứ."
Ấn hỏi: " Nếu không thì sao nào ? " Ca im
lặng không trả lời.
Ấn đã có thực đơn sẵn trong đầu hôm nay rồi....
Mua hàng xong, hai người đi xe Taxi về nhà. Ấn thấy móng tay nàng đánh
bóng và dài thế kia, mà bây giờ bảo Ca sách đồ đem vào nhà thì chắc là khó lắm
đây.
Ca vào nhà ngồi ngay xuống ghế salon thở dốc, bật máy quạt lên ngồi
quạt, bới tóc cho khô mồ hôi ướt.
Ấn đang cặm cụi
sách vào nhà bao nhiêu đồ ăn cho cả tuần tới. Ấn lẳng lặng cho vào tủ
lạnh, cho vào kho đồ hộp theo như mọi lần.
Ca ở trong nhà nói với ra: "Ban ngày Tv có chương
trình gì không anh ?"
Ấn đáp: "Em cứ mở lên có gì thì xem"
Ấn nhặt rau, cắt đồ ăn để nấu bữa ăn.
Ấn như nói một mình "Cô ấy, hôm nay làm khách
thiệt sao ?" Hay là "ngày đình công"
của nàng chăng ?
Ấn ca vài lời nhạc theo trí nhớ :
"Em bây giờ có lẽ
Toan tính chuyện lọc lựa (hát là "lưa")
Anh bây giờ có lẽ
Xin làm người tình thua...
Chuông nhà thờ đổ chậm
Tượng Chúa gầy hơn xưa
Chúa bây giờ có lẽ
Xuống trần trong đêm mưa....."
Lan Anh
(04:00, 27May 2001)
|