In bài

Hạ Huyên


Hạ là bạn của Ấn, có quen Huyên, người đang trình luận án hậu đại học. Câu truyện gợi nhớ nhlan đã khó khăn trong những ngày lặn lội cho qua thủ tục để được bảo vệ luận của mình trước công chúng....Các nhân vật hoàn toàn tưởng tượng không hiện hữu trên thực tế... L.A.


Hạ đã kinh nghiệm một lần nhớ để đời về việc làm luận án cho người khác ra trường....
Năm ấy Hạ ở Anh, quen Loan đang học Nha Khoa năm cuối ở Pháp...
Hạ không học về Nha Khoa, nhưng học về vẽ.... Hạ giỏi tiếng Pháp hơn tiếng Anh... Nghe nói cả nhà mấy anh em Hạ đều giỏi Pháp văn từ xưa, khi gia đình cha mẹ họ chưa qua Anh Quốc... Bố của họ cũng loại có tiếng từ VN và đã du học Pháp ngày xưa rồi trở về giúp nước....

Tương lai Hạ và Loan có thể đi đến hôn nhân thì không ai nghi ngờ vì nàng Loan đã hứa hôn với Hạ sau khi ra trường Nha Khoa ....
Năm cuối qúa căng thẳng đối với nàng vì cái đề tài luận án....

Hạ đã phải đi tìm sách tiếng Pháp để làm luận án ra trường cho Loan .... xong trong thời hạn nộp và thi ra trường...

Ngày đội mũ mão "Ðại đăng khoa, tiểu đăng khoa" đã tới, Hạ cũng được mời trong hàng ngũ "Víp" (very important people) người ta thường gọi lái đi là "Yếu Nhân" (Very ill person).
Vui lắm trước bạn bè người quen...nàng khoe mũ mão áo thụng ... mượn mặc trong ngày. Không quên khoe chiếc nhẫn hứa hôn Hạ đã tặng....

"Hoa nào không tàn,
"Trăng nào không khuyết
"Ngày nào mà không có đêm
"Yến tiệc nào không có lúc phai tàn ....

Ơn huệ cũng mai một, những ngày tháng đọc miệt mài sách về Nha Khoa rất cực, Hạ đâu có học về nó đâu mà phải viết luận án cho nàng...

Ơn thì dễ nhưng mang ơn thì khó....
Người con gái đã sang ngang...lý do rất giản dị là "Môn đăng hộ đối"...Ðồng nghiệp với nhau dễ thông cảm trong cuộc sống chung...
Chứ đời nào anh chàng nghệ thuật vẽ, và cô nha sĩ lại có thể đồng tâm đồng cảm được ....
Nàng đã từ hôn với Hạ, lên xe hoa, ngón tay lồng vào nhẫn cưới mới.

Từ đó Hạ không tin vào cuộc đời số phận mình nữa...


Năm tháng đẩy đưa, Hạ quen Huyên ở trên Net, trong một diễn đàn viết bằng Anh ngữ... Nhưng ký tên Huyên (Hà Ngoại). Hạ đọc đi đọc lại có nên trả lời tiết mục cho nàng không ?
Ðể làm gì ? Hạ suy nghĩ.

"Dùng dằng nửa ở nửa về
"Nhạc vàng đâu đã tiếng nghe gần gần"

Hạ buông chữ viết cho Huyên, trả lời bằng tiếng Việt xa nhà lâu năm:
Cô Huyên.....
Hạ xin được trả lời cô Huyên bằng tiếng Việt ....
Vấn đề cô hỏi thì ở đâu cũng xảy ra nhưng họ khôn ngoan hơn, họ biết xào nấu sao cho khác vị đi một tí thì chẳng ai làm gì được họ cả trong vấn đề bản quyền sáng tác.
Hạ xa nhà lâu năm, đang ở Anh quốc, những vấn đề xã hội, cá lớn nuốt cá bé chèn ép thì có khắp mọi nơi nhưng so với Tây thì nó làm ra luật để mà dễ tuân theo trong cái giới hạn của mình.
Trật tự và luật pháp (Law and Order) nước nào cũng có, luật pháp không có trật tự thì xã hội sẽ lỏng lẻo, nhìn ngay trong nước ta:

"Con kiến không lọt,
"Con voi đủng đỉnh bước qua.


Biết thế rồi thì ta đem áp dụng "Gió chiều nào che chiều ấy"
Một người nắm quyền hạn lớn hơn mình cũng như nhà võ, thầy có 10 món võ nghệ chỉ dạy trò 9 là cùng, còn để lại món đòn cuối cùng phòng hờ trò phản phúc thầy, cũng thế người trưởng phòng đã có đủ bao che để làm việc mà cô Huyên cho là không "hợp thời trang...nhạc tuyển" ấy.
Cô làm gì được trong vấn đề ? Tố cáo họ chăng ? vì cô Huyên ngay thẳng hay người ta sẽ cười cho là cô ganh tị hay kiêu căng ta giỏi hơn người. ? Hạ xin lỗi nói ra điều vừa nói, nếu cô Huyên cảm thấy khó chịu. Cô khó chiụ thì người trưởng phòng của cô cũng khó chịu bội phần rồi tìm cách cho cô đi chỗ khác làm việc....
Cô Huyên ạ, nếu cô có vây cánh to hơn người ấy để cô nói: "Làm gì được ta" thì cô đừng nghe lời khuyên cản mũi kỳ đà của Hạ.

Chúc cô may mắn và yêu nghề, gặp học trò ngoan học giỏi.
Hạ


Hạ trong những tháng đó thì bận bịu với các trang trên mạng mà Hạ mới đang khởi công thành lập...
Email Hạ không thường xuyên coi vì chẳng có mấy ai gửi cho Hạ...Và cũng chẳng tin có ai có giờ viết cho nhau trên mạng .... Một tuần mở một lần có được một cái thư, lại là của quảng cáo thì chẳng hứng thú gì ...
Nhưng tuần sau ấy thì Hạ có thư của Huyên trả lời từ Hà Ngoại, nàng vui lắm được quen với người ở nước ngoài "Thật tuyệt vời !" nàng viết thế... Và nàng đề nghị Hạ cứ viết tiếng Anh với nàng cũng được ...

Thế thì còn trao đổi gì được nữa...Hạ nghĩ thế vì thèm có người để cho tiếng Việt của Hạ không bị mòn đi theo năm tháng ....
Còn viết tiếng Anh thì Huyên thuần nhuyễn qúa rồi còn gì ....Và Hạ không chuyên nghiệp về ngành ngôn ngữ học ...

Rồi thư kế tiếp thì Huyên băn khoăn, Hạ là chị hay là anh để tiện xưng hô....
Hạ trả lời một đề tài nói về Gender (giống tính). Hạ viết:

"Chị Huyên ạ, gender trong việc quen biết bạn bè không quan trọng lắm, tuổi tác cũng thế, hơn nữa Hạ và Huyên không còn ngồi dưới ghế nhà trường nữa phải không ? cả hai đều trong tuổi lao động, và qua tuổi trưởng thành." Hạ nghĩ thế thế thôi.

"Chưa biết tên nàng biết tuổi nàng,
"Mà như trong dạ đã hoang mang

"Lại càng mê mẩn tâm thần,
"Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra
"Lại càng ủ dột nét hoa
"Sẵn tuôn đứt nối, chân xa vắn dài.

Thế rồi Hạ đề nghị cách xưng hô:

"Chị Huyên ạ, cách xưng hô với nhau thì thế này nhá: Gọi bằng Bạn Huyên, và ngược lại hay gọi tên cũng được nhá Huyên, làm như thế thì nó bình đẳng trong vấn đề giai cấp phải không ?

Nàng đồng ý trong thư trả lời, nhưng vấn đề viết thư tiếng Việt không dấu đã trở thành vấn đề vì Hạ khó đoán... có lần Hạ đọc một đoạn viết không dấu như thế này: Nhung duc tinh cua nguòi phu nu VN. Hạ không ngần ngại đọc: Những dục tính của người phụ nữ VN. Hạ đỏ mặt mũi tía tai không hiểu tại sao Huyên lại nói như thế. Thực ra nàng muốn viết "Những đức tính của người phụ nữ VN." Chỉ có sai dấu một tí là ý nghĩa tai hại cho người đọc.


Huyên hỏi Hạ có font tiếng Việt không ? Hạ nói có nhưng chưa biết cách viết theo kiểu chữ đó. Huyên chỉ cách dùng các ký tự. Hạ học nhanh chóng và có thể dùng để viết thư chữ Việt cho Huyên dễ dàng, chàng giới thiệu website trên mạng cho Huyên coi...

Bẵng đi một thời gian im lặng, Hạ viết thư hỏi lại Huyên xem có coi được trang trên mạng ? và có chuyện gì xảy ra cho Huyên không. ?
Nàng trả lời nàng vẫn khoẻ mạnh bình yên không có chuyện gì bất thường cả. Nhưng nàng có một nghi ngờ Hạ nói dối là ở nước ngoài ...mà kỳ thực lại ở trong nước nên nàng hạ bút viết:

"Bạn có thực là ở ngoài VN không ? (are you really outside of VN ?)

Và nàng nghi ngờ trang trên mạng không có thực vì nàng không coi được...

Hạ trả lời ngây thơ con cá vàng: Về trang mạng thì có khi bị tường lửa (firewall) nên không vào coi được, còn vấn đề ở trong nước hay ngoài nước thì có thể chứng minh được bằng thời gian ghi ở trên email nếu nàng đọc được trên đầu thư BST +7.
Sau đó nàng mới nhận ra được điều đó là đúng vì VN cách Anh 7 múi giờ theo giờ của GMT.


Hai người càng ngày càng đam mê trong việc thư từ cho nhau ....
Và cũng có nhiều sóng gió của việc "bọ" "sâu" trong email lọt vào làm lung tung liên hệ giữa hai người.

Im lặng kéo dài giữa hai người như để chừng phạt mầm cỏ non mới mọc đã bị chân voi dẫm lên làm ảnh hưởng một trong hai:

"Người đi một nửa hồn tôi chết
"Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ...

"Rồi gương vỡ ....lại lành"

Hai người đã đi đến đồng ý phải viết cho nhau đúng giờ trong ngày, nếu không viết được thì cũng báo cho biết vài câu không cần viết dài...

"Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
"Ðể một mình em dạo phố lang thang
"Quán vắng quanh đây nụ hôn qúa nồng nàn
"Em bước vội để che hồn trống vắng

"Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
"Ðể thuyền tình em đợi bến xi mê
"Những lúc xa nhau là tiếng sóng gần kề
"Không dỗi hờn xót xa làn ướt mi

"Tình yêu chỉ đẹp phút hẹn thề
"Tình yêu sẽ buồn khi bước vào vòng đam mê
"Tình như trái mộng chín rung rinh trên đầu cành
"Tình như tấm lụa quá mỏng manh

"Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
"Tình chỉ đẹp khi còn dở dang thôi
"Những cánh thư yêu đừng nên kết vội vàng
"Như cánh buồm đừng nên dừng bến đỗ

"Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
"Cuộc đời buồn khi tình đã lên ngôi
"Có biết bao nhiêu tình say đắm tuyệt vời
"Ðều dở dang như tình mình thế thôi


(Chép lại lời nghe ca sĩ Như Quỳnh hát trên Radio)


Sau một thời gian lại hờn dỗi.... và im lặng một cách căng thẳng.

Một buổi sáng Hạ coi email Huyên viết:

"Anh Hạ, em đã đọc bài của anh viết trên Net và đề tặng. Em rất cảm động và anh rất đáng yêu. Mọi chuẩn bị em đã làm xong. Hôm nay trước khi em ra phi trường, em không có anh ở đây để đưa tiễn em đi, nhưng em muốn có lời chào anh để em đi được bằng an theo lời chúc của anh sẽ dành cho em...."
Em Huyên.

Tuy biết Huyên đã ra phi trường, Hạ cũng trả lời thư cho nàng vào hộp thư di động của nàng:

"Em Huyên, bao nhiêu ngày không có thư em nên anh cũng không muốn mở mail, sáng nay tình cờ anh coi thì có thư em viết trước khi em ra phi trường, đúng như em nghĩ, anh sẽ chúc cho em đi bình yên và tới nơi tốt đẹp cho chuyến đi công du hội họp quốc tế của em ."
Anh Hạ

Chẳng bao lâu thì Huyên đã tới Bơ Linh.
Một buổi trưa, Hạ chưa rời ghế để đi ăn trưa thì điện thoại của Hạ reo...
Hạ không thể đoán được ai reo máy giờ này vì không mấy khi có ai kêu cho Hạ. Ống nghe được nhấc lên Hạ trả lời:

Allo,
Bên kia một giọng nữ ấp úng nói:
Allo, a a a. người nữ còn ngập ngừng... nhưng Hạ đã nghe được tần số quen thuộc của nàng một lần. Hạ từ băn khăn đổi qua ngạc nhiên:

"Oh hello, có phải Huyên không em ?
Huyên còn muốn chơi trò "bịt mắt bắt dê":
"Sao anh biết là em, mà không phải là cô nào khác ?"
"Huyên lại ghen rồi đó, chứ anh có được cô nào kêu !!!"
"Gớm, các ông như anh chỉ khéo dấu ! Có ông nào mà không tham lam ? "

Hạ nhớ ra có một cô bạn:
" à đúng đó Huyên, cô bạn 70 tuổi của anh phải không ?"

Bên kia đầu giây, Huyên cười khanh khách khi nghe cô bạn của Hạ hơn 70 tuổi, gần xuống lỗ rồi, Hạ yêu được thế nào nữa mà ghen tuông cho uổng công. Nhưng Huyên vẫn tưng tức thế nào ấy ....Chắc cô ấy phải đẹp lắm hay làm sao ấy thì mới cướp hồn được Hạ. Chẳng lẽ tốn tiền điện thoại quốc tế cho Hạ để đi nói chuyện người khác ư ?
Huyên chuyển đề tài:
"Anh có khỏe không ? lúc nào thì anh đi ăn trưa ?" Hạ nói dối:
"Anh vừa mới ăn bánh mì tay cầm, nên còn ngồi đây để coi tin tức trên mạng."
"Còn em sau chuyến bay đường dài em có được nghỉ không ?"
"Em tới chiều hôm qua, sáng nay hội nghị mới khai mạc."
"ồ, khác giờ em có mất ngủ không ? và sáng nay em còn mệt lắm phải không ?"
"Không anh ạ, thường thì đi như thế này em không mệt, nhưng khi xong rồi thì mệt lắm"

"Anh ơi, em muốn anh đọc cho em địa chỉ nhà anh, em muốn gửi cho anh một cuốn sách em mua tặng anh được không ?"

Ghê thật, các cô biết hỏi đúng lúc, đúng hoàn cảnh, thì không anh nào từ chối được nữa, cũng như các anh tỏ tình đúng thời gian và không gian thì được một nụ hôn nồng nàn, còn sai thời gian và hoàn cảnh, thì dễ ăn một cái tát thẳng cánh "đét" trên má, chưa hả giận có khi nàng còn cho thêm một cái tát má kia nữa không chừng ..

"Ðược, em có bút đó chưa ?."
"Em sẵn sàng cả rồi..."
"Bê cho chữ bồ bịch, ô cho chữ ôm em, hát cho chữ hôn em...."

Nàng chăm chú nghe đọc chính tả nên cũng không màng gì đến những cố gắng chọc ghẹo của Hạ. Huyên bảo đọc lại để Hạ xem có đúng không nhá ....
"Ðúng rồi đó, cứ gửi cho anh như thế là sẽ tới"

"Tối Huyên ở đâu ?" . Câu hỏi hơi ỡm ờ, chỉ làm cho cuộc đàm thoại kéo dài thời gian. Chứ đi như thế này thì hẳn nàng phải có chỗ nghỉ chứ ! Không khách sạn thì cũng có cơ quan của nàng.

"ở đây thì em có khách sạn, nhưng qua Pháp thì em có Mica. Anh qua Pháp gặp em không ? Em cho anh địa chỉ của khách sạn và của Mica số phôn nữa anh báo cho em biết vào cuối tuần."

Aí chà, đi đâu bây giờ ở cái nước này phải chuẩn bị thời gian, ngày nghỉ, xin phép lung tung chứ đâu có như nàng, muốn đi đâu tới ba tháng thì nàng cũng không cần hỏi ai.

Nói qua nói lại Huyên đặt tên mới cho Hạ là "Bùi Lan"
Ðọc ngược là "Bàn Lui"...
Hai người cười khanh khách trên ống nghe với cái tên mới nàỵ Còn Hạ thì đặt tên mới cho Huyên là "Rể Ru" đọc ngược lại là "Rủ rê"

Hai người lại cuời một trận nữa nghiêng ngửa... rồi cuộc điện đàm phải chấm dứt ....

Ngày hôm sau nàng lại "Rể Ru" lần nữa, lần này nàng nghi ngờ:
"Ði có cần phải gửi nhà cho ai không ?"
"Tại sao lại phải gửi nhà cho ai là làm sao ?, ngày ngày đi làm thì khóa lại, đi đâu thì cũng thế."

Nhưng Huyên muốn nghe Hạ xác nhận còn cái bóng nào Hạ phải đem theo hay không ? Và rồi trong một lúc hồi hộp đã lên cao, Huyên thở hổn hển trong ống nghe điện thoại. Hạ nói hết về tình trạng gia đình của Hạ, con anh, con em, con chúng ta v.v. Huyên tự dưng không cầm được nỗi bực mình:
"Ðàn ông hèn hạ"


Hạ bình tĩnh cầm tự ái vừa mới bị thương tổn:
"Tại sao em nói anh hèn hạ ?. Tên anh là Hạ thảo nào, nhưng anh không chủ ý lường gạt em cơ mà."
"Tại sao anh không nói ngay từ đầu về hoàn cảnh của anh "
"ô hay, em có hỏi đâu, và khi mới quen thì chúng ta chỉ làm bạn trao đổi kinh nghiệm bản thân thôi chứ, chúng ta có đặt một điều kiện hay hợp đồng nào đâu ! Và nếu em biết như thế thì em và anh không còn đến hôm nay phải không nào ?"

Huyên thấy có lý, và nghĩ tại sao bao nhiêu lần mình ích kỷ với bạn tri kỷ để đi đến mất bạn và cuối cùng thì mình chẳng còn thấy ai quanh mình hợp với mình nữa.

Nàng nhủ thầm: "Mình phải học Hạ mới được, cô bạn 70 tuổi kia Hạ còn chơi đuợc thì ắt hẳn phải biết giữ thì mới bền được." Nàng đã thổn thức nhiều ngày và hơn năm nay nhiều người đến với nàng vội vã, viết thư rất tha thiết, thậm chí có người đòi làm đám hỏi với nàng dù chỉ mới viết thư cho nhau sau 3 tháng..

Cùng thời sau ba tháng với Hạ thì chưa biết gì nhiều, hai người còn quanh quẩn với nhau cuối tuần có đi chơi đâu không ? Nàng muốn biết Danh lam thắng cảnh của xứ Anh. Hạ cho nàng biết thời trước khi còn nội trú thì hay đi chơi lắm vì cuối tuần họ thường tổ chức đi chơi chung trong cư xá. Bây giờ thì Hạ ở riêng đi làm nên cũng muốn nghỉ mệt cuối tuần và việc nhà....
Hạ hẹn cô giáo "bài luận tả cảnh" vào dịp khác. Cô giáo Huyên nhắc lại luật nộp bài trong lớp: "Càng nộp trễ thì càng bị trừ điểm". Cô giáo gặp học trò "Lỳ Lợm" nên Hạ không sợ mất điểm ...
Thế mà hay, trong thời gian "Lỳ Lợm" thì nàng Huyên còn bận rộn với những "con ong khác bay là là"
Người Anh thường nói "làm sớm nghỉ sớm" (Early Starting soon finishing). Những con bướm hùng hổ dao to búa lớn đi hết, Hạ là người cuối cùng mà Huyên còn tên số phone trong sổ tay của nàng...

Chiều hôm ấy nàng đi xe bus về nhà bạn Mica, Paris với nàng quen thuộc hơn cả Sà Gềnh, đi Metro xe Bus nàng không sợ lạc, nhưng hôm nay nàng choáng váng đầu óc, nàng đã xuống xe không đúng trạm, xuống xong rồi nàng mới nhớ còn xa lắm, nhưng sao trên xe nàng thấy như nàng đi qúa rồi vì nàng thấy quãng đường sao mà dài hun hút ...

Nàng đi bộ lững thững về nhà Mica, mỗi bước đi nàng cảm thấy hụt hững như từ trên cao tầng đang rớt xuống đất, ruột lộn lên cổ ứ nghẹn làm sao...
Ðau khổ này, và trên con đường vắng ban đêm, Huyên phải cố gắng bình tĩnh bước đi tự nhiên kẻo kẻ bộ hành bất lương tấn công nàng trong lúc bối rối ghê rợn này.
Trời ơi, tình yêu như con dao hai lưỡi. Huyên có lần nghĩ như thế, nó đem lại an ủi tâm hồn, nhưng lúc khác nó cắt nát cõi lòng. Hôm nay nàng thấy hình ảnh người ta vẽ trái tim bị mũi tên xuyên qua rồi vài gịot máu rớt xuống mới thấy xót xa....

"Qua cầu ngả nón trông cầu,
"Cầu bao nhiêu nhịp, dạ sầu bấy nhiêu"

"Ðời một nguời con gái,
"Ước mơ đã nhiều,
"Trời cho không được mấy,
"Ðến khi lấy chồng,
"Chỉ còn mối tình mang theo ...

........

"Xin một lần xiết tay nhau
"Một lần cuối cho nhau
"Xin một lần vẫy tay chào
"Thôi dòng đời đó
"Cuốn người theo...

Về đến nhà, Mica hỏi tại sao về trễ, Huyên trả lời xuống xe sai trạm nên phải đi bộ, lúc đó thì khí trời lạnh của Paris cũng làm tuyến lệ của nàng đông lại rồi nên không còn khóc nữa.

Huyên xin lỗi về trễ, nên không thể làm bì cuốn, món ăn mà Mica thích khi du lịch qua VN, Huyên làm hướng dẫn du lịch cho họ nên đã có liên hệ, sau này mỗi khi Huyên qua Paris đều tới nhà họ và mang đồ ăn bánh tráng để làm bì cuốn cho họ ăn.

Huyên có rất nhiều bạn người nước ngoài. Chỉ có Hạ là người Việt thân nhất của Huyên, nàng nói thế...

Huyên qua Paris được cấp 300 giờ tiền gọi Phone. Chẳng màng vì gọi thẻ rẻ và được cấp miễn phí, nên nàng kêu cho Hạ ngày thường giờ làm việc cũng không thấy xót.

Nhưng lần Hạ kêu cho nàng thì cả hai xót thật vì mới nói được vài câu thì hết thẻ của Hạ, cả một tháng khoản tiền Hạ dành cho máy gọi của chàng nướng đi có mấy phút...

Trước khi rời Paris, nàng gọi máy để chào. Hạ khuyên nàng giữ gìn sức khoẻ, cô gắng ăn nhiều trên máy bay vì đi chơi không như ở nhà muốn ăn là có đồ ăn sẵn trong tủ lạnh... Ngủ được trên máy bay thì cứ ngủ, đừng lo lắng nghĩ ngợi gì....kẻo mau bạc đầu ....
Nàng vâng dạ xong thì nàng chào: "em đi nhá anh". Ðiện thoại vừa cúp, nàng lại kêu trở lại. "Dùng dằng nửa ở nửa về".

"Hạ cười, sao vậy em Huyên, máy bay hoãn lại hay sao ?"
"Không, em cho anh hai phút mặc niệm".
Hạ nghe được nhịp tim đập mạnh trong hơi thở của nàng, nàng giục giã còn một phút.

"Lẹ lên chứ vội vàng lên với chứ
"Anh anh ơi tình non sắp già rồi...

Hạ quýnh quáng nói: "Thôi được, anh muốn nói ANH YEU EM"
Huyên cũng bớt ngờ Hạ lại nói câu phụ nữ mong chờ ở người mộ mến. Huyên trả lời quýnh quáng: "Vậy thì em cho anh hôn em".
Ngọt qúa:
"Môi tìm làn môi ngon, nhưng còn thẹn thùng
"Con đường tuổi măng tre, nắng vàng tươi đẹp quá
"Con đường của đôi mình, nghe kể chuyện thư sinh....

Hạ hôn qua ống điện thoại, bên kia nàng nghe một tiếng "chụt" trên má nàng êm ngọt sớt, hai má nàng ửng hồng nóng ran như lần đầu tiên người con gái yêu và được yêu. Có thế thôi làm cho nàng cảm thấy hạnh phúc nhất trên đời.. Chẳng có người đàn bà nào chịu được cảnh chồng hất hủi, nàng muốn được yêu, thì cơ cực nào nàng cũng lướt qua được để cùng chung xây tổ ấm, trong một mái nhà lớn bé gì thì cũng là bàn tay của đôi uyên uơng trong căn nhà mộng ước....

Rồi qua Mát cơ Va, nàng cũng nhớ Hạ và còn thẻ nên nàng vẫn hay gọi phone cho Hạ. Nghe tiếng Huyên đã khan. Hạ thương Huyên rất nhiều vì Huyên lạ giờ, lạ nhà chưa quen nên khó ngủ. Nhưng trên hết là con tim luôn luôn hướng về Hạ, cho dù ở gần người nhà, nhưng Hạ cứ mãi lơ lửng như cái bóng chợp chờn, bắt lấy không được, ôm lấy không đầy vòng tay, ép sát vào ngực nhưng không thấy chút kilô nào đè nặng.. Chám chỗ nhưng không thấy đầy.

"Cho ngàn sau, lơ lửng tới ngàn xưa". Huyên muốn hét lên để xua đuổi nỗi ám ảnh làm tinh thần nàng sụp đổ bao nhiêu lâu, nhiều lần cãi nhau, nghĩ xấu về Hạ để tìm cái cớ ghét Hạ cho dễ quên....Nhưng lại càng nhớ và tiến lại gần hơn...

Lan Anh. (Khai bút đầu năm 27 tháng một 2002)