In bài

Mơ Giữa Ban Ngày


các nhân vật trong truyện hoàn toàn không phải là người nào trên thực tế L.A.)

Ấn không có thói quen ghi lại những cảm nghĩ, hay những dòng gọi là nhật ký ...
Thời còn đi học, đến năm hết lớp của trường, tất cả lớp mỗi người phải định liệu chọn trường để ghi tên học cho năm tới..

Nền học vấn căn bản "Tiên học lễ hậu học văn" đến đây đã đủ cho chúng tôi rồi, nhà trường cũng chỉ mong đào tạo đến hết "Trung học đệ nhất cấp" (hết lớp chín) thôi

Những người bạn "thường thường" trong chúng tôi thì chưa có cảm nhận sự chia tay, lưu luyến sắp đến...

Ấn ngạc nhiên hết sức khi anh Thành đưa cho Ấn quyển sách "Lưu Bút".
Anh Thành ở trong lớp có tên hiệu là "Anh bẩy chà".
"Anh bẩy chà" là một mẫu người quảng cáo trên kem đánh răng "Hinot". Khuôn mặt hơi xám đen, răng trắng bạch.

Ấn mở cuốn sách bìa cứng, trang đầu, Ấn đọc "Lưu Bút Ngày Xanh" . Tuồng chữ viết thật đẹp, tô màu trang nhã, trong trắng như tuổi học trò...

Ấn cảm nhận "anh bẩy chà có tâm hồn". Không biết anh Thành học của ai mà anh ấy nghĩ ra chuyện viết "Lưu bút" này ?. Chẳng mấy ai khác muốn làm chuyện ấỵ..

Bài của anh Thành mở đầu gợi ý "đương nhiên" để cho chúng tôi "Viết dựa". Ấn không giỏi Việt văn, nên có bao giờ Ấn được thầy dạy Ấn Việt văn cho hơn 33/60 điểm bao giờ ! (Giận dỗi). Ấn giỏi Toán, Lý, Hóa. Nhiều lần Ấn giám lên bảng xóa bài của thầy rồi viết lời gỉai Tóan của Ấn, Lần đó thầy quên, nên Ấn giơ tay lên đề nghị, nhưng Ấn tế nhị không nói là thầy sai, Ấn xin được lên bảng, Ấn chứng minh "Ðường biểu diễn" phải đi như thế nào theo "đạo hàm" như thế này.

Thầy rất chịu Ấn, vì bài học đã học lâu rồi nên chẳng ai còn nhớ đến đó thôi.

Thầy hứa thưởng cho Ấn ngay trước mặt cả lớp...
Ấn được quyền chọn phần thưởng.

Hè năm ấy, cũng là hè cuối cùng trong trường LaSan của Ấn. Những bạn nào biết đến danh tiếng của các "sư huynh dòng Gioan Thiên Chúa" đều biết dòng Gioan Lasan, gọi tắt là Lasan, các sư huynh tu làm "thầy" nhưng đi dạy nên chúng tôi kêu là "Sư Huynh".

Ấn chọn phần thưởng một cuốn sách "Những danh nhân thế giới" tác giả người Mỹ nên những danh nhân toàn là người Mỹ ...Như Henry Ford, Rockerfeller, Dan Carnegie, Edition Watts, và những tên tuổi khác mà Ấn không nhớ hết ...

Ấn chỉ nhớ một ông giầu có nhiều người biết lắm, nhưng ông ta đặt phòng khách sạn, hay mua vé máy bay hay xe lửa v.v. Bao giờ ông ta cũng xin mua hạng nào rẻ nhất thì bán cho ông ta.
Có người ngạc nhiên hỏi ông ta: "Sao con trai ông đi đâu thì cũng xin mua hạng nào nhất, còn ông thì ngược lại"

Ông trả lời: " Nó có thằng bố giàu, còn tôi có người bố nghèo".

Ấn cảm nhận được câu nói ấy, và Ấn đã có khái niệm về "tự lập"..

Còn câu truyện viết lưu bút, thì Ấn có viết, tư tưởng, cũng như khái niệm về "tình đồng môn" trong lúc ấy thì Ấn còn mơ hồ lắm. Vì ngày bãi trường chưa đến, gặp nhau hàng ngày trở nên qúa quen thuộc, nhiều năm liền cùng trường nên chưa cảm nhận được sự chia tay...

Ba tháng hè trôi qua. Ấn qua trường "Trung học tư thục Thánh Tâm" của giáo xứ Thánh Tâm gần nhà Ấn hơn một cây số (km), còn trường cũ thì tới 2 cây số. Học trường này thì Ấn có thể đi bộ tới dễ dàng hơn...

Những ngày trong tháng đầu ở trường mới, Ấn "xao xuyến lạ thường". Chắc chắn không phải tại môi trường mới chưa quen, Ấn nhớ tới môi trường cũ, những bạn cũ, mỗi đứa đi một nơi, anh Thành qủa thực không học với Ấn ở Thánh Tâm... chỉ còn vài đứa ở Lasan qua đây, tiểu số không áp đảo được đa số.

Ấn nhớ nhất là cô giáo dạy Ấn đầu tiên trong đời, nguyên một năm ở trường Lasan.
Trước kia học lớp nhì (lớp 4) tiểu học. Ấn có học cô giáo Thúy, nhưng chỉ được mấy tháng cô ấy dạy thay cho thầy giáo đã qua đời...chỉ một tuần sau đám cưới của thầy...
Cô Thúy đã góp ý cho đám học trò kết vòng hoa với dòng chữ:

"Trọng kính thầy yêu".
và hàng chữ nhỏ ở dưới đề "Học sinh lớp của thầy trường Hải Phòng".

Cô Thúy dân Sài Gềnh nhưng ở trọ Biên Hòa, về Hố Nai dạy. Khi cô Thúy chào cả lớp, đột ngột qúa, Ấn linh cảm được ngày hôm sau không nhìn thấy cô Thúy bước vào lớp học này nữa... Cả buổi học Ấn nhìn cô Thúy, rồi nhìn ra sân trường, tà áo dài vàng nõn chuối của cô Thuý tung bay trong sân trường mỗi ngày, đang nhạt mờ...

Cuối giờ, trước khi kẻng tan học, có trò Túy, xin lên giúp vui văn nghệ, Túy hát không hay lắm, nhưng "Hát hay không bằng hay hát" .

Túy bạo vô cùng, Túy lại có tâm hồn dùng lời nhạc diễn tả cảm xúc, vui buồn theo từng hoàn cảnh. Túy nghiêm nghị hát không đầu không đuôi:

"Thúy đã đi rồi,
"mà vẫn nhớ, vẫn vương,
"hình bóng ấy,
"người em thơ đang đợi chờ...
"Ơ hờ, Thúy đã đi rồi...."

Cả lớp vỗ tay vui nhộn lắm, nhưng Ấn thì chăm chú nhìn cô Thúy, Ấn ngồi bàn đầu nên thấy cô Thúy tiến đến bàn trên bục giảng trong lớp, cô lấy khăn tay và trong khoảnh khắc cô quay vào tường, Ấn thấy cô Thúy chấm nước mắt ....

Năm ấy Ấn khoảng mười tuổi... Tuổi chưa biết "mơ ban ngày"

================

Còn cô giáo Phúc dậy Anh văn cho lớp Ấn, cô Phúc có tham gia đoàn "Hướng đạo sinh" (Boy scout) nên cô cũng hoạt bát trong các buổi cắm trại và hoà đồng cùng các trại sinh, nhưng vì toàn là con trai nên ở khuya cách mấy, cô không bao giờ ngủ lại với trại, cô về nhà rồi hôm sau trở lại...Giữ kẽ như thế để cô còn lấy chồng...
Khổ nỗi trai thiếu gái thừa thế nào của thời buổi, cô Phúc yêu một người, rõ trêu ngươi, một ngày kia mới khám phá ra em cô Phúc cũng yêu cùng một người.

"Nhường chăng ?". Ở đó mà nhường ! hai chị em đánh ghen với nhau, cô em hỏi chị có bằng chứng nào ?
Còn cô em qúa "rành đời", trưng dẫn cái áo của người yêu mà cô có giữ làm kỷ niệm....

Cô chị thấy thế thì qúa lắm rồi...Cô đã chuyển "yêu thành oán." hận kẻ bạc tình...cuối cùng cả hai chị em đều "rã đám tình yêu" với anh chàng này. Người ta thấy cô em "vớ bở" cưới được một anh chàng phi công "hào hoa vi vút lắm".
Khi đất nước biến đổi, người phi công này đã đưa em cô Phúc ra hải ngoại. Như thế chả còn bao giờ thấy chướng mắt nữa...

____________

Chả biết Ấn đã viết gì trong sổ "lưu bút ngày xanh" của bạn Thành, Ấn muốn tìm lại các bạn xưa lắm, bao lần Ấn đăng báo, tìm bạn cũ trên Net, nhưng chưa nghe thấy ai cho được vài hàng... Ấn nhớ chắc chắn là Ấn phải viết:

"Mùa hè rồi đây tâm hồn xuyến xao,
"Sông sâu biệt ly thấm cạn nỗi sầu
"Tiếng ve nức nở chan chứa
"Sân trường còn lại hai đứa
"Lòng bâng khuâng thấy mình đáng yêu...."

Hoặc thế nào cũng có:

"Mỗi năm đến hè, lòng man mác buồn
"Chín mươi ngày qua, chứa chan tình thương
"Ngày mai xa cách, hai đứa hai nơi
"Phút gần gũi nhau hết rồi,
"Tạ từ là hết người ơi...."

Trong đời Ấn lại chưa "tạ từ" ai bao giờ, cứ lẳng lặng ra đi...Mất lúc nào cũng không biết nữa ...Ấn cứ như mơ giữa ban ngày .....

 

Lan Anh (Ngày ... tháng 09 năm 2001 kỷ niệm một năm qua...)