In bài 
Ca và Ấn đứng
trước cửa nhà hàng ăn Sùng
Chính. Ca vén tay áo nhìn đồng
hồ. Ấn tò mò hỏi lại Ca: "Mấy
giờ rồi em ?". Ca làm như
không tự tin trí nhớ của chính mình hay là nàng muốn khoe cái đồng hồ
mạ vàng của nàng.
"Coi dùm
em, không lẽ mới có 11giờ 45 ?"
Ấn làm bộ
nâng tay nàng cao lên tầm con mắt cận thị của Ấn, rồi làm như "kính
lão" qúa độ hay sao mà Ấn bỏ gọng kiếng đang đeo ra nhìn cho rõ.
Ấn ngạc nhiên nói:
"Thì đúng
rồi chứ còn sai vào đâu được ? đồng hồ Rolex làm sao chạy sai giờ
!".
Tay nàng mềm
mại trắng nõn nà, dài thuẫn, đánh đàn Piano chải chuốt lắm đây. Những
ngón tay này mà chạy dài trên phím đàn thì êm dịu du dương biết mấy.
Ấn cầm bốn
ngón tay nàng, nâng lên suýt xoa đồng hồ của nàng thì ít, nhưng suýt xoa
tay nàng thì nhiều, rồi không định thần được, chàng hôn lên mấy ngón
tay nàng.
Nàng nhẹ
nhàng để cho hôn rồi rụt tay lại bắt đền:
"Anh làm
tay em đau qúa"
Ấn nói: "Có bắt đền cái hôn nữa không
?"
Ca làm bộ: "Thôi đi anh ơi". Ca chợt nhận ra
hình như Liên đang đi gần tới nhà hàng. Ca gọi tên Liên, hai người vẫy
tay ra hiệu đã thấy nhau. Nhưng sao mà đông người thế này.
Liên giới thiệu:
"Thưa cô
đây là chồng của em, Mike, here is Ca my teacher"
Ca lịch sự bắt
tay Mike: "How do you do !. And here is my friend Ấn"
Ấn lịch sự
bắt tay Mike, sau đó bắt tay Liên. Không để chờ giới thiệu Ấn nói
"hello" tới hai đứa con của Liên.
Liên nhanh nhẩu
giới thiệu thêm bạn nữa:
Ðây là bạn Dung ở Pháp qua. Ðây là bạn Loan
ở Thuỵ sĩ qua. Ðây là bạn Nhung ở Ðan Mạch qua.
Tất cả lần
lượt bắt tay nhau và chúc mừng ngày sinh nhật của Ca.
Ấn là dân thổ
địa (local man), nên phải hướng dẫn các bạn vào nhà hàng. Những người
ngồi chờ cửa hàng mở cũng nhiều qúa, sợ mình không có ghế ngồi. Ấn
thấy một cô cầm điện thoại di động trên tay, mặc áo "sẩm" màu đỏ, Ấn hỏi cô ta có phải là chiêu đãi
viên của nhà hàng không ?. Cô ta xác nhận và hỏi Ấn có bao nhiêu người
đi ăn chung ?
Ấn đếm, gia
đình Liên 4 người, 3 bạn của Liên, Ca và Ấn nữa là 9. Vừa vặn chín
nút chắc là hên lắm cho Ca. Cô chiêu đãi liền kêu đi theo cô ta vào phía
trong của nhà hàng. Ấn đi trước theo cô hướng dẫn, một tay Ấn kéo tay
Ca đi theo.
Ðược mời vào
bàn tròn thì cũng dễ cho cách xếp đặt người ngồi.
Ấn chỉ cho
hai con của Liên vào ngồi trong gần tường, kế đó Mike, Liên, Ca và Ấn,
rồi các bạn Liên ngồi chung gần với nhau.
Ấn thấy cũng
khó xử vì ngồi bên một cô bạn của Liên, nhưng nếu để Ấn ngồi bên
cạnh Liên thì cũng kỳ đối với Mike. Hai ông ngồi với nhau ở xứ Tây
phương thì người ta sợ là dân "đồng tình luyến ái".
Miễn là Ca
không buồn là được rồi. Ấn hỏi nhỏ vào tai Ca: "Em thấy ngồi như thế được chứ
?". Ca gật đầu "được
lắm anh."
Yên trí là Ca
không buồn thì Ấn mới thấy yên tâm. Ấn hỏi các bạn có đi ăn loại
nhà hàng này bao giờ chưa ?. Và mọi người đều lắc đầu. Ấn lịch sự
xin lỗi Mike, và Ấn cũng nói lại tiếng Anh để hỏi Mike, kẻo Mike cảm
thấy lạc lõng trong rừng người xa lạ ở một hành tinh nào tới.
Liên chêm
vào: "Don't worry about it, we are all friends. Aren't we, Mike ?" (Ðừng lo
về chuyện đó. chúng ta tất cả là bạn mà phải không Mike). Mike nói: "cẩn thận tôi hiểu tiếng Việt đó".
Mọi người
trố mắt nhìn Mike, không ngờ Mike nói tiếng Việt sõi âm thế.
Ấn giới thiệu
với mọi người coi thực đơn, rồi khi nào có xe đẩy hàng đi qua thì ta
kêu món gì ta thích. Ăn thấy ngon thì kêu tiếp.
Cô chiêu đãi
đem "Trà Tàu" tới và mấy cái chén uống trà. Ấn phục dịch
bàn, rót trà và chuyển tới mọi người bằng cái bàn tròn nhỏ xoay chung
quanh ở giữa bàn.
Ấn làm chủ
động thay cho Ca hôm nay nên Ấn phải xác định lại tên của ba cô bạn của
Liên ngồi kế Ấn là Dung Pháp,
Loan Thụy sĩ. Nhung Ðan Mạch.
Các xe đẩy hàng
tới, món nào Ấn đã từng ăn rồi thì Ấn đều kêu vào ba phần, không
biết tên gọi nên Ấn cứ chỉ món đó là được rồi.
Ấn mời Ca,
Liên, Mike, Dung Loan Nhung và hai con của gia đình Liên cùng bắt đầu. Cứ tự
nhiên xiên những gì muốn ăn bỏ vào bát, mình thưởng thức món trước.
Sau cùng ai ăn cơm, cháo, hay "bánh trưng" hấp thì ăn.
Ấn giới thiệu
món "ớt dầu", "ớt tương" ai thích loại nào thì tự lấy
nhá.
Ấn không dám
"hầu" ba cô bạn nhưng "hầu" Ca, gắp đồ ăn cho Ca kẻo
Ca ngại ngùng không dám gắp.
Ca mắng
"yêu": "Thì anh để
em tự gắp, các bạn thấy anh chiều em qúa ganh tương bây giờ"
Liên lên tiếng:
"Có ai ghen không nào ?" Ba cô đồng thanh reo to: "Không" Ca
đỏ mặt ngượng ngịu. Liên lên tiếng: "Là gì nào của Ca, giới thiệu đi"
Ca nói: "Là bạn quen được không ?". Các cô lại trêu: "Không"
Ca im lặng
không muốn nói nữa. Ấn cũng không dám tuyên bố "là gì" được.
Ấn mời các
bạn ăn thêm món khác. Rồi cứ từ từ, những món khác, khi nào thấy ăn
vơi, Ấn lại kêu thêm.
Mọi người
trao đổi trò chuyện. Hỏi han chừng nào Ca qua Pháp, nhớ qua Thuỵ sĩ và
Ðan mạch chơi. Lần này họ biết Ấn là ai rồi nên mời cả Ấn nhớ qua
chơi. Phiền lắm Ấn không dám nhận lời, vì Ấn sợ Ca không yên tâm.
+++++++
Trước khi đến
phần tráng miệng, Ấn đề nghị chiêu đãi viên đem hết chén bát đi, và
Ấn kêu bánh sinh nhật mà Ấn đã đặt sẵn cho Ca.
Bánh được
đem lên Ca đọc những hàng chữ: "Mừng Ca ngày sinh nhật tại London 2001."
Ca cảm động
khi đọc, rung rung trong người rồi ôm mặt khóc rớt nước mắt. Ca ôm chầm
lấy vai Ấn hôn lên má Ấn như không muốn rời. Mọi người trong bàn ăn
vỗ tay "Hoan hô sinh nhật
Ca" Hai đứa con Liên và Mike
hát tiếng Anh:
"Happy
birthday to you
"Happy birthday to you
"Happy birthday to Ca
"Happy birthday to Ca
Sau đó là một
tràng vỗ tay nữa. Trước khi cắt bánh uống rượu "sâm banh"
(Champagne), quà được đưa cho Ca.
Quà của Ấn
cho Ca là một cái "lắc" bằng Platinum (Kim Anh). Ấn mở hộp rồi
đeo vào tay trái của nàng rất xứng với cổ tay Ca với cái đồng hồ
Rolex.
Ca chơm chớp
đôi con mắt long lanh nhìn thẳng vào mặt Ấn nói:
"Cám ơn
anh đã cho em mùa xuân" Rồi
nàng hôn vào má chàng một cái vội vàng nhưng nóng bỏng.
Mọi người vỗ
tay giục giã "Bis" để yêu cầu hôn thêm lần nữa.
Hai tập quán
khác nhau của "Ta" và "Tây". Của ta thì thầm kín tế nhị,
của người thích trước mặt. Trong bàn hôm nay chỉ có Mike là
"Tây" còn lại là "Ta" nhưng không biết họ có bị
"Tây hóa" chưa ?. Qùa của "Tây" cho thì họ muốn sòng phẳng
mở ngay để người cho và người nhận vui vẻ. Còn người "Ta" thì
lại sợ "so đo" người cho ít người cho nhiều.
Rất khó xử.
Vì đã xẩy ra nhiều lần. Người ta tặng đồ cho nhau một cuốn băng
Video, nhãn hộp mọi thứ đều là của thiệt. Nhưng khi đem về, mở hộp
ra thì ruột không phải là băng gốc.
Người khác
thì thế này. Họ đi ăn rồi khất lần quà, nói là khi khác đến nhà họ
sẽ đưa vì đem đi kềnh càng lắm. Nhưng sau này bao nhiêu lần gặp, họ vẫn
nhắc là họ còn thiếu nợ món quà. Người này đâu có phải nghèo khó
gì.
Chẳng may một
hôm người này bị đụng xe chết. Lúc đó mới vỡ lẽ ra là người này
có mấy căn nhà khác cho thuê ở phía Bắc.
Ấn thành thực
hỏi: "Theo các bạn, Ca có nên mở qùa không ?" Tất cả đồng
thanh "Nên chứ"
Thế là Ấn
ra hiệu cho Ca mở qùa.
Trời ơi, làm
người khó thật. Ấn nhớ tới câu "Học ăn, học nói, học gói, học mở"
Khi còn bé Ấn
tự hỏi: "Tại sao ăn cũng
phải học ?". Lúc đó cụ của
Ấn cắt nghĩa:
"Học ở
đây có nhiều cách: Ăn cho lịch sự, không nhồm nhoàm đầy miệng ăn vừa
nói, mà phải nuốt miếng ăn trước đã.
"Ăn phải
nhai, nói phải nghĩ". Và
nên ăn cái gì, thì tránh ăn cái gì khác không hợp làm ta đau bụng hay trúng
thực. Ăn theo thời gian trong ngày, tránh những đồ ăn nặng bụng trước
khi đi ngủ v.v....
Hoặc sáng ra
chưa ăn gì thì đừng ăn đồ chua hại cho bao tử.
Học gói: Gói
qùa, gói hành lý. Tất cả đều phải học. Nếu không biết xếp cái gì
trước cái gì sau thì nó kềnh kàng, dễ bể hay hư đồ. Quần áo cũng phải
biết xếp, vì đi chơi không phải chỗ nào người ta cũng có bàn ủi (là)
quần áo. Nếu biết xếp thì quần áo không nhăn nhúm vào.
Học nói: nói
sao cho tế nhị đừng làm mất lòng mà vẫn không phạm đến tội nói dối.
Nghĩa là biết tránh khi đụng đến sự thật mất lòng. Cũng không vì thế
mà cứ tâng bốc bưà bãi không có thật.
Học mở: Như
trường hợp mở qùa sinh nhật trên. Và cách mở đây còn có cách khác như
mở một lu nước mắm bằng đất. Thì cũng phải biết cách mở sao để lấy
nước mắm ra dùng mà còn có cách đậy nắp lại cho nước mắm còn trong
lu không bị con gì chui vào.
Ca cám ơn mọi
người về qùa cho nàng ngày sinh nhật.
Bây giờ là
phần cắt bánh. Ấn đưa cho Ca con dao, Ca phải cầm hai tay để không rung,
đưa lưỡi dao vào đặt trên mặt bánh, những người có máy chụp hình,
máy quay phim, đều chăm chú hướng vào Ca và nhắm vào con dao cái bánh
đang được cắt.
Ca cắt xuống
cái bánh xong thì rung quá. Ấn đỡ lấy con dao, và giúp Ca cắt ra từng miếng
một chia cho mỗi người trong một cái đĩa nhỏ, và rót rượu Sâm Banh ra
ly. Mọi người đều có phần rồi nâng ly chạm chén với Ca, kèm thêm một
câu chúc cho Ca "Best wishes to you" (Chúc Ca mộng ước đẹp nhất).
Ca uống một
chút rượu Sâm Banh, rồi Ca nếm thử bánh. "Ngon qúa, cám ơn Ấn". Nàng tiện tay, thấy Ấn chưa ăn, nàng đưa một thìa
bánh tới miệng Ấn nói: "Ăn thử miếng bánh em xúc cho anh ăn".
Tình qúa, mọi
người nhìn tủm tỉm cười. Coi cứ như công chúa Bạch Tuyết ngủ lâu năm
được hoàng tử phương Nam đến đánh thức dậy...
Lan Anh (trung
tuần tháng 7 năm 2001.)