In bài 
Ca và Ấn đến
trung tâm London bằng xe điện ngầm (London under ground train).
Hôm nay, Ca phục
sức, trang điểm đẹp gái lắm, nàng mặc áo đầm, loại đầm soè, tỏa
dài xuống đến gần cổ chân. Ði giầy đen, mũi nhọn, giầy ống cổ cao
che mắt cá chân. Gót giầy cũng cao một tí, nhưng may cho Ấn; nàng không
cao qúa, khi đi bên Ấn, không thì người ta bảo "Ngựa ông đi bên bà Hưu cao cổ".
Cổ áo của
Ca, không cao lên, như cổ áo dài Raglan VN, nên nàng quấn quanh cổ cái khăn
choàng xếp vuông, ngó cũng xinh như nàng Clementine:
"Ôi em
yêu kiều, ôi em yêu kiều,
"Người yêu dấu hỡi Clementine...
Hôm nay nàng
đeo kính trắng. Tóc thắt chặt, ép sát da đầu, phía sau quấn vòng đuôi,
trông như xoáy con ốc.
Nàng dùng nước
hoa của Pháp, có lẽ Channel no (number) 5. Dân Tây mà. Con "trường đầm" có khác, nàng nói được hai ngoại ngữ,
thêm cả chút đỉnh tiếng Ðức. Năm nay, nàng còn học thêm cả tiếng
"Tầu" nữa chứ.
Nàng cầm cái
bóp, lớn khoảng cuốn tập vở học trò dầy cộm.
Ấn ngại
qúa, từ thuở nào, có bao giờ cầm bóp đàn bà. Thế mà Ca bảo Ấn cầm
dùm nàng.
"Anh cầm
dùm, em sợ trên xe có người giật của em"
Ấn nói: "Không đến nỗi thế đâu em"
Ca gắt:
"Thì cứ cầm dùm em đi mất mát gì "
Thế mới biết
Ca khôn. Ý ngầm của Ca là cho các cô biết Ấn là người đi với Ca. Quen
đến độ nàng trao thân gửi phận đã đành, còn trao luôn cả tài sản của
nàng nữa.
Ấn mà cầm
cái bóp, to thế kia, thì còn dấu vào đâu được nữa để nhìn các cô.
Ca thì rất
kín đáo, trên xe lửa, nhìn Ấn như canh chừng, xem Ấn có liếc nhìn cô
nào, chừng chừng, hay "đá lông nheo" không.
Nhưng Ấn tinh
đời hơn. Cầm cái bóp cho nàng đã chín sượng người rồi, còn dám nhìn
ai nữa để mà đá lông nheo !.
Khiếp thật
!, đàn bà Á hay Âu Châu gì cũng vậy. Không tránh đi đâu được, cái
tánh ớt của các nàng:
"Trách chi
thân phận má hồng
"Trời sanh quen thói, má hồng đánh ghen"
Có một cô đứng
tuổi vừa mới lên xe lửa, tay ôm một chậu cây, ngồi đối diện Ca và
Ấn.
"Hình như
là cây ớt phải không Ca". Ấn hỏi
"Hình như
thế anh ạ, có lẽ ớt thóc"
Ấn đỏ mặt
tía tai lên, không nín được cười, Ca hỏi lý do tại sao Ấn cười.
Ấn cắt
nghĩa: "Em còn nhớ, thơ anh
hỏi em thuộc loại ớt nào không ?. Anh nghĩ rất đúng "Em là loại ớt
thóc mà. Thảo nào, người ta bảo Dế thì ốc tiêu,Ớt
thì ớt thóc. Cay qúa, cay qúa" Ấn vừa nói vừa nheo mắt chọc tức Ca.
Ca chữa thẹn:
"Ớt nào là ớt chẳng
cay". Nàng bỏ nửa chừng
câu thơ. Ấn hỏi còn gì đọc tiếp. Ca ngậm chặt môi vểnh lên, nói
trong miệng: "Ứ,Ư", đầu thì lắc qua lắc lại.
Ấn ghé sát
vào tai nàng đọc tiếp: "Gái
nào là gái chẳng hay ghen chồng". Ấn thấy vành tai nàng đỏ hồng cả lên, má nàng căng phồng,
như ngậm nước sắp phun ra.
Ấn nhanh miệng
cắn yêu vào vành tai nàng. Ca kêu lên: "Ái ...đau qúa".
Ấn biết, Ca
thích được cắn vào vành tai của nàng lắm. Vì vành tai đau, nàng bắt thường
cái vai của Ấn, là phải cho nàng dựa cái vành tai vào cho đỡ nhức nhối.
Tiện thể, nàng có cái gối, là cái vai của Ấn, để ngủ khi đi những
chuyến xe xa.
Nước hoa nàng
dùng đã quyến rũ, son của nàng hôm nay dùng loại đắt tiền, son tô bóng
nữa. Ấn không muốn để lại những vết son, vô tình trên cổ áo, hay vai
Ấn, nên chàng rất ý tứ, khi xe lửa lắc lư, làm Ca chao đầu qua lại.
Ấn đã quen với
cái lạnh lùng, của tình người chung quanh, có thế cũng đỡ chuyện. Ấn
không thấy cái nhức đầu vì những người chung quanh Ấn. Nhà ai nấy ở.
Gặp nhau ngoài đường chào "Hello" rồi ai nấy "cắm đầu cắm
cổ" đi cho mau.
Khi nghe nhạc
sĩ TCS qua đời, đám táng của ông ở Sài Gềnh, nghe nói chưa có đám
táng nào dài như của ông, kể từ sau biến cố 75.
Với Ấn chẳng
lấy gì làm lạ. Vì người nằm xuống, có biết gì nữa đâu mà đám ma
dài hay ngắn. Ngồi kiểm điểm lại cuộc đời Ấn, gỉa như ngày mai Ấn
ra đi, có mấy ai đưa Ấn tới nghĩa tận ấy. ?
Ðếm trên đầu
ngón tay không đến 10 người. Ấn tự hỏi: "Có phải như thế là, Ấn, ác thân qúa không ?"
Ca không muốn
Ấn nói gở: "Không ác
thân, mà ác mồm ác miệng"
"Triệu người
quen, có mấy người thân ?
"Khi lìa đời có mấy người đưa ?
Bởi thế, Ấn
không dám cho Ca biết những điều cô đơn của Ấn ở xứ lạnh phớt tỉnh
này. Lại càng không dám tách rời Ca khỏi trò Liên, vì như thế thì cô
đơn lắm cho Ca. Tuy là đi lại, nhưng cũng đem nhiều phiền toái chứ
không tránh khỏi...
+++++
Ca và Ấn đã
đến trạm xuống, khu này gọi là London Westend. Lên tới mặt đất của phố.
Ấn chỉ cho Ca "nhà trọc trời",
tên là Central Point, văn phòng
cao nhất ở London. Ở đây, Ca ngước mắt lên nhìn như muốn ngã ngửa ra,
mà vẫn chưa nhìn thấy thượng tầng của tòa nhà. Ca hỏi Ấn:
"Nhà này
bao nhiêu tầng lầu hả anh ?"
Ấn cũng không
biết nữa, và chưa lần nào Ấn có thể đếm nổi vì qúa cao.
Ấn chỉ cho
Ca một cái tháp nữa cao hơn toà nhà này thuộc công ty làm việc của Ấn
tên gọi là London Tower (gọi đủ là London Telecom Tower) . Họ dùng để phát sóng. Trên ngọn tháp, thay vì làm nhỏ lại,
tháp được làm to ra như "Hoa
Sen". Trên đó họ dùng làm
nhà hàng ăn cho khách nhìn quanh trung tâm London. Nhưng nay họ đã dùng làm văn
phòng kiểm soát về Viễn thông (Telecom). Có thang máy để lên chứ không
phải đi bộ.
Ấn giới thiệu
tiếp: "Em nghe về Ðại học
Oxford nổi tiếng của Ăng lê rồi chứ. Cô bạn em học về Xã hội học,
và chăm xóc trẻ ở đó. Con đường này lấy tên Ðại học, Oxford Street.
Các tiệm lớn đều tập trung tại đây. Muốn mua gì mà ở con đường này
không mua được thì chịu thua, không còn biết đi đâu mua được nữa.
Hẹn 12:15 tới
nhà hàng. Bây giờ còn sớm chán mới hơn 09:00. Các tiệm cũng đã mở. Ấn
dắt Ca tay trong tay đi "ngó tiệm" (windows shopping).
Ấn hỏi Ca: "Em có muốn đi uống càphê không
?"
Ðường xa,
Ấn biết Ca muốn gì. Ấn đề nghị vào quán của Ý uống càphê. Như thế
để có cơ hội cho Ca làm một công hai việc.
Bây giờ mà
ăn sáng thì lát nữa không ăn được. Uống cà phê thêm cái bánh mì ngọt
"Croissant" cũng không nhiều lắm.
Ca đi tìm
phòng cho qúi bà.
Ấn ngồi ngoài một mình, nhìn ra đường. Phố cuối tuần, sinh hoạt
còn im lặng, không như ngày thường, Ấn đi làm 07:30 là khu này đã nhộn
nhịp lắm. Nào xe bỏ hàng, nào người vội vã
"cắm đầu cắm cổ" đến sở làm. Những phố trong khu
này Ấn rất quen thuộc, nhưng có ai hỏi đến tên thì Ấn lại không nhớ.
Khu này có đủ
mọi loại dịch vụ buôn bán. Ăn chơi nhất cũng ở khu này. Ấn dẫn Ca
đi, phải tránh những tiệm không hợp "Thuần phong mỹ tục" khó giải thích lắm.
Ca trở ra lại
bàn Ấn đang ngồi.
Ấn nhìn Ca, kéo ghế bảo Ca ngồi. Nàng đã trang điểm lại những
chỗ mất mát khi còn ngồi trên xe lửa. Mặt nàng tươi tỉnh lại. Nuớc
hoa nồng nàn hơn. Ấn tủm tỉm cười. Ca đỏ mặt lên hỏi Ấn:
"Anh cười
gì thế ?"
Ấn nói:
"Bí mật nhà nghề"
Ca thách đố:
"Thì anh nói thử"
Nhưng Ấn nhất
định không nói. Và giục giã Ca ăn bánh và uống càphê kẻo nguội.
Lan Anh (Cuối
thượng tuần tháng 7 năm 2001.)
Xem tiếp bữa ăn sinh nhật