In bài

Tiễn Biệt


Ca được gọi về gấp có việc mới, nên cả buổi sáng hôm nay, Ấn và nàng bận rộn đi lấy vé máy bay gấp để ngày mai về, nàng hủy bỏ các chuyến bay như đã mua từ lúc đi. Các vé mua rồi mà trả lại hay thay đổi lộ trình thì rất khó mà đổi với các hãng Hàng Không.

"Chả có mợ chợ vẫn đông". Ðúng thế, thời buổi trăm người bán vạn người mua, ai cũng muốn dễ cho mình, chẳng ai muốn những điều phiền lụy.

Rồi mọi việc cũng xong, Ca thở dài nhẹ nhõm, và nàng hầu như im lặng tuyệt đối, không màng gì tới những giây phút còn lại ở bên Ấn. Nàng từ chối đi chơi, cũng từ chối đi ăn, nàng đòi về phòng nghỉ ngơi.

Còn cả đêm nay, nhưng Ca để Ấn ngồi đó, nàng gấp quần áo, sạch hay đã mặc, nàng cũng xếp gọn chẳng cần là ủi làm gì nữa. Ngày mai lên máy bay rồi. Ấn bảo nàng đi mua qùa, nhưng nàng buồn nói rằng: "chẳng còn nhớ đến ai nữa để mà mua qùa..."

Ấn hiểu và thông cảm nỗi buồn bực của Ca, nàng có cảm tưởng đi chơi như "Ði tập quân sự ở học đường." không có tự do cá nhân và không theo đúng chương trình đã qui định. Biết làm sao, "Sinh nghề, tử nghiệp" mà.

Tình yêu lớn thế nào cũng không thể chỉ sống với không khí trong lành mà thôi, phải không ?. Nàng không thể dứt bỏ quê hương, nghề nghiệp, nơi nàng đã quen sống và tự do sống theo ý thích của nàng. Có suy tính nhưng nàng cũng phải về, nàng không thể phiêu lưu vô định.....

Thấy tối, Ấn bảo Ca đi ra ngoài ăn cơm tối với Ấn, nàng mãi từ chối, nhưng cuối cùng nàng thấy ngồi mãi trong im lặng, nàng nhận lời đi ăn.

Ấn chọn đi ăn "Candle light dinner" cơm tối dưới ánh nến.

Ánh nến phập phồng, gương mặt Ca khi hiện khi tỏ, những khỏang trắng khỏang tối trên khuôn mặt nàng càng hiện lên nỗi buồn vời vợi...

Nhìn nàng im lặng, Ấn nghĩ đến truyện "Miếu vợ chàng Trương"

Người chinh phụ ngồi bế con thơ những ngày vắng cha trẻ, người mẹ dậy con nói tiếng "Cha", nàng chỉ lên tường nhà hình bóng của chính bà do ánh đèn chiếu lên tường rồi gọi "cha"..

Cứ thế mỗi tối "cha" đứa bé về, mẹ kêu cha, con lập lại cha...

Khi bố mãn bổn phận gìn giữ non sông trở về. Mẹ chỉ bố, bảo con gọi "cha", nhưng đứa trẻ ngây thơ nói: "Cha con tối mới về"...

Người chồng mắng nhiếc vợ. Người vợ oan ức ra đi...
Khi người chồng hiểu.. thì đã qúa muộn...
Người ta đã có miếu cho vợ chàng Trương...

Ấn như còn nhớ bài thơ đó:

"Nghi ngút đầu gềnh tỏa khói hương
"Miếu ai như miếu vợ chàng Trương
"Khi ngọn đèn thắp, chàng nghe trẻ
"Gỉai oan chi mượn đến đàn tràng..

Cô giáo K. cắt nghĩa bài này học trò rất cảm động, lúc đó cô K. lại đang mang thai nhi đầu lòng... Có lẽ cô muốn giáo huấn luôn cả thai nhi trong bụng về "nhân cách con người" trong lớp học.

Cô trưng dẫn nhiều oan trái trong tình đời "Thế thái nhân tình" Những bát nước đổ ra đất không tài nào hốt lại cho trong và đầy. Chân đã nhúng chàm, áo trắng học trò đã vấy mực....

"Yến tiệc tàn", "Cá cắn câu" "chim vào lồng" v.v.

Sau cơm tối về thì trời đã muộn. Ca hỏi Ấn muốn ở lại với nàng đêm cuối cùng này không. Ấn thấy không tiện nhưng biết đến khi nào mới gặp lại Ca đây ?

Ấn thấy dùng giằng, và đi ra trạm xe lửa thì cũng có thể trễ chuyến xe cuối cùng... Bao nhiêu công giữ gìn, bao nhiêu ngày tránh né... "Lửa thử vàng" xem tới đâu... Cũng may là phòng nàng là phòng đôi khi đặt họ cho như thế.

Hai người ngồi nói chuyện gì trong đêm, nàng không thay quần áo ngủ, nàng cũng chẳng muốn ngày mai phải thay quần áo khác.

Ấn rất tinh biết được ngày "Ðình công" của nàng, thế thì cũng tốt cho cả hai. Nàng nghĩ gì ? cuộc đời lắm trớ trêu qúa, Ấn phải biết chờ... biết đợi... chàng cũng không cần giải thích hay chứng minh chàng là người ra sao.

"Kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra" càng biết thế Ấn càng đề phòng không để nước đến chân mới nhảy.

Bao nhiêu ly càphê đen hai người uống trong đêm này.

"Còn mỗi hôm cuối cùng này thôi
"Mai chúng ta cách biệt người ơi
"Tâm sự đi những gì chưa nói.....

Nhưng chẳng biết nói gì nữa. Hai người không phá tan đi được sự im lặng chờ đợi cứ bao chùm....

+++++++++

Ra phi trường, có lẽ say xe lửa, hay Ca không chịu được một đêm uống nhiều càphê đen và sáng nay lại không chịu ăn sáng... Nàng đã ói mửa khi xuống khỏi xe lửa.

Bao nhiêu nàng thổ hết ra chỉ thấy gan mật vàng. Khổ hết sức, Ấn đã từng kinh nghiệm như thế.... Ðừng đùa chơi dao, giỡn với lửa...

Ấn đỡ nàng trong vòng tay, dìu nàng đến phòng rửa mặt.

Nàng xanh mặt mày, hỏi gì nàng cũng chỉ lắc hay gật đầu thôi. Ðiệu này nhân viên an tòan về sức khỏe có thể không cho Ca lên máy bay, vì chuyến bay đường trường nhiều giờ bay chứ không ngắn...

Ca cũng đã tỉnh táo sau khi rửa mặt lại...

Liên và các bạn cũng đến phi trường tiễn Ca... chỉ Mike và hai con không đến thôi...

Chụp hình tại sân bay với Liên và các bạn, Ấn cầm máy hình chụp và thay nhau trao đổi chụp để có hình Ấn trong ảnh.

"Biệt ly nhớ nhung từ đây,
"Chiếc lá heo may, người về có hay...

Ca nước mắt dàn dụa khi chào các bạn.

Ca ôm Ấn trọn vòng tay gục mặt lên vai Ấn rưng rức tiếng nấc, tiếng nghẹn trong cổ họng, nàng ôm cứng lấy thân hình Ấn như buông ra thì ....như rơi từ tầng cao xuống vực thẳm ...

Giờ dứt điểm phải đi.

"Không gian như có giây tơ, bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu...

Nàng rời vai Ấn bước đi chưa được vài bước thì nàng tự nhiên không đứng vững nữa, ngã lăn xuống sàn nhà...

Nàng bất tỉnh, Ấn chạy nhanh lại lật nàng nằm ngửa người lên. Ðể đó, Ấn bảo Liên và các bạn coi chừng Ca để Ấn đi tìm người cứu thương cấp một (First aid)

... Ca phải vào nhà thương... Xe cứu thương chỉ cho một mình Ấn đi theo Ca thôi vì xe cứu thương không có phép chở dư người trong bất cứ trường hợp nào vì lý do "Bảo Hiểm" đã qui định.

Ấn nói Liên và các bạn có thể lái xe theo xe cứu thương tới nhà thương LadyBlue, Ấn sẽ gọi điện thoại cho biết họ đưa vào chỗ nào.. Hoặc Liên có thể vào khu tai nạn và cấp cứu (Accident and Emergency) hỏi thì họ sẽ cho biết...

Trên xe cứu thương người ta cho Ca thở dưỡng khí Oxy, lấy áp huyết, đếm mạch v.v...Các máy móc điện tử trong y khoa gắn vào người Ca để ghi chép tất cả diễn biến trong người Ca khi ở trên xe cứu thương. Những sự việc này rất cần thiết để làm bằng chứng và được máy computer lưu trữ trong trường hợp gia đình nạn nhân kiện tụng xe cứu thương hay nhà thương không làm đúng cách để nạn nhân chết v.v...

Ấn thấy căng thẳng vì rất nhiều thủ tục mà Ấn sẽ phải làm và Ca lại không phải là người thường trú tại UK.

Công ty của nàng không biết Ấn là ai, nhưng Ấn không thể "đem con bỏ chợ được". Phiền lụy nào Ấn cũng phải lo đến nơi đến chốn. Nhưng cái lo là vấn đề tài chánh...

Ấn tự động ký giấy thì Ấn phải chịu hết các phí khỏan từ việc cứu thương cấp một, xe cứu thương, y tá bác sĩ nhà thương v.v...

Trong việc này Ấn không muốn lấy đây làm dịp may "Cứu thuyền đang đắm". Tình yêu không dễ đi xin, nhưng cũng không phải là "ơn đền", kẻo sau này khó tránh được xung khắc nếu một khi hai người không còn chút gì cho nhau nữa... Và vợ chồng không nên đổ lỗi cho "Duyên số"

"Không phải tại anh..
"Cũng không phải tại em..
"Tại trời xui khiến nên chúng mình
"yêu nhau"...

Không phải vì "yêu" thì tội cho cả hai lấy nhau nếu chỉ là đền đáp ơn... Rồi hai lòng cứ mãi khép kín... Cố gắng chấp nhận nhau để mà mãi hững hờ...

... Trong nhà thương Ca được cho thêm nước biển vào người... Y tá bảo thay quần áo nhà thương cho Ca nên nhờ Ấn giúp một tay... Vì khi khai báo sự liên hệ, Ấn nói là fiancé. Có được gọi là Boy friend trong tiếng Anh không thì Ấn nói không biết, vì Ca và Ấn xưng với nhau là fiancé trong tiếng Pháp thôi, vì vậy nên người ta cứ coi như Ca và Ấn là boy, girl friend của nhau.

Ðã là girl friend thì còn ngại ngùng gì nữa. Không như trong tiếng Việt, bạn trai bạn gái thì chỉ là friend còn girl, boy friend có thể nói là "bồ" với nhau rồi.

Lấy áo của nàng ra trước, rồi khoác áo nhà thương vào, sau đó lấy quần ra thì thân thể Ca không đến độ phơi trần...

Những lúc "khác" thì khác, nhưng lúc này thì khác vì Ca thì không nhúc nhích, Ấn lo đủ thứ chuyện quýnh quáng cả lên. Kính trọng thân thể nàng lúc này là thể hiện sự cao cả trong sạch của tha nhân đồng loại... chứ không phải là dịp may để khám phá thân thể nàng... có những gì... Hơn nữa với Ấn không còn nhỏ nhoi của tuổi đang muốn biết đối tượng của những năm ngồi dưới ghế nhà trường nữa.

Người nam nhi có Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, Nam nữ thọ thọ bất thân... Nhưng có Trí để mà suy đoán hành động.

Trong học đường, Ấn có đọc một câu truyện về cái hại của áp dụng luật nam nữ thọ thọ bất thân cứng ngắc:

"Có một cô gái rớt xuống một cái hố, sâu cũng chỉ khoảng bằng chiều cao của hơn một người. Nàng kêu cứu, có một chàng trai tốt lành đi qua. Chàng ta thấy cô gái nên nghĩ đến "Nam nữ không được nắm tay nhau" . Chàng ngó quanh và thấy có một khúc rễ cây, nhặt lấy, chàng cầm một đầu rồi đưa đầu kia cho cô gái cầm lấy, rồi leo lên để chàng khỏi "dính" thịt của chàng vào nguời cô gái.."một hai ba" chàng đếm. Rồi anh kéo mạnh lên, cô gái cũng cố đu lên theo cái rễ cây. Ai ngờ rễ cây đứt cô gái rơi tỏm trở lại hố và va vào thành vách đất..cô gái đã chết sau đó. .."

Ðó là một bài học thiếu cái Trí phán đoán của chàng trai làm cho oan mạng một cô gái ...

Ðạo đức dậy để cứu nhân độ thế chứ không phải để mình được đạo đức trong sạch... Oan hàm thì không thiếu gì truyện như "Quan âm thị kính"...

Qua một đêm, ngày hôm sau Ca tỉnh dậy, mọi thủ tục đã sẵn sàng để cho nàng ra khỏi viện... Tất cả hành lý của nàng đã theo máy bay đi từ hôm qua...

Nàng gọi điện thoại về Pháp, văn phòng thường trực liên lạc của nàng với chi nhánh Việt. Người ta nói sẽ cho người qua ngay chiều nay để đưa nàng về Pháp rồi tính sau...

Ấn không phải làm thủ tục cho Ca xuất viện, "Heart guard" (vệ sĩ) của Ca đến sẽ làm tất cả. Ca nói thế...

Ấn trao lại cho vệ sĩ của Ca... Ấn về nhà vì đã hai hôm ngủ không trọn vẹn....

Lan Anh (Tặng cô giáo ngoại ngữ T. Lan đầu niên học tháng chín 2001)