VietCatholic News (18/06/2004 )
Geraldine Cox sinh trưởng và lớn lên tại Adelaide, Nam Úc. Cô là một cô gái
“ngựa chướng” trong gia đình lẫn xã hội Úc Đại Lợi. Cô rời ghế trường khi vừa
tròn 15, vì không đủ trí thông minh theo học! Tuổi mộng mơ yêu đương, cô đắm
mình và những cuộc tình nóng bổng. Rồi từ vòng tay chàng này sang tay chàng
khác… Rồi khi mãn cuộc vui, nàng bắt gặp một chàng trai Hy Lạp yêu nàng thực sự
và khát vọng có con cùng nàng. Đó cũng là tâm trạng của nàng nhưng thảm họa thay
bác sĩ khám phá ra căn bệnh trớ trêu về buồng trứng nên nàng không bao giờ có
con được! Cả nàng và Theo đều thất vọng và vì thế Theo đã bỏ nàng về nước!
Trong nỗi thất vọng nàng phải tìm cách đối diện với thực tại và tương lai ‘không
bao giờ có con’ này để sinh tồn. Được một vài người bạn mách bảo về việc làm thư
ký cho các tòa đại sứ thuộc bộ ngoại giao Úc! Nàng đâm đơn và đúng lúc chính phủ
Úc đang tìm người thư ký cho một đất nước chiến tranh và nghèo khổ Cambot, nên
nàng được nhận và gửi đi Phnom Penth. “Phnom Penth” địa danh mà nàng chưa từng
nghe tới! Ở đâu? Madrid, Paris, Roma hay Cairo thì nàng đã đi hay biết tới chứ
Phnom Penth thì mù tịt! Cho nên nàng cũng hơi thất vọng, tuy thế nàng cũng tổ
chức một bữa tiệc tạm biệt bạn bè và những người thân để lên đường vào một ngày
của tháng sáu năm 1971.
Tới Phnom Penth, nàng thấy lính tráng hằm hằm sát khí, đó đây trên hè phố dẫy
đầy những người vô gia cư! Và rồi cảnh sát, quân cảnh, các bộ sở đều có lính
gác, xe quân đội… Đêm đêm ngủ nghe xa xa vọng lại những tiếng nổ ầm ầm mà sau
này nàng biết đó là tiếng B 52 dội bom!
Trái ngược với nếp sống cũ của tôi với thịt rượu ê hề, tại Cambodia thấy chứng
kiến những gia đình nghèo không có mái tranh che thân, nền đất nhơ nhớp, trẻ em
không có sữa uống gầy còm ốm ê! Đặc biệt từ 2/1972 chiến dịch dội bom đã làm cả
2 triệu người không nhà cửa! Tôi có dịp đi thăm viện mồ côi và ôm ẵm tắm rửa cho
những đứa trẻ mồ côi thiếu người chăm sóc, chúng ướt nhẹt với nước tiểu và dơ
bẩn… Thế là các cuối tuần tôi đều tới làm việc tại viện mồ côi. Tôi một người
đàn bà không con, thế mà giờ đây tôi có thể săn sóc và nuôi nấng cho nhiều bé
thơ như con ruột thịt của tôi. Sau thời gian làm việc tại Phnom Penth hết hạn
tôi đã nhận nuôi em bé 18 tháng tên là Lisa Devi. Tôi đã tranh đấu với chính phủ
Úc để một người đàn bà không chồng như tôi được phép nhận con nuôi và cuối cùng
tôi đã thành công đưa Lisa về Adeliade với tôi!
Nhưng tiếng gọi và tình yêu mời gọi tôi trở lại Cambodia. Tôi đã tìm kiếm tiền
và lập một viện mồ côi cho nhiều trẻ em vất vưởng không mẹ cha bà con! Tôi đã
rơi lệ đưa Riddth một em trai 17 tuổi về Úc để chữa bệnh, nhưng bệnh tình của em
bất trị ngoại trừ có một người thân trong gia đình của em sẵn sàng hiến tặng cho
em ít tuỷ sống! Em trả lời “con là một đứa trẻ mồ côi, con một thân một mình
trên cõi trần này!” Em sung sướng được hít thở trời tự do và văn minh của Úc
Châu nhưng đối diện với sự chết em tâm sự “Con yêu nước Úc, nhưng Cambodia là
quê hương của con, nên khi con chết xin mẹ (bà Cox) đưa con về giữa những người
dân khốn khổ của con. Mẹ hứa đưa con về không? Em đã chết trong vòng tay của tôi
và tôi đã thể hiện lời hứa đưa em về giữa những anh chị em mồ côi của em!
Vừa gặp các em mồ côi là chúng mừng rỡ bao bọc quanh tôi, đứa ôm chầm lấy tôi,
hôn lấy hôn để tôi và kêu “Má bự, má thương chúng con đừng bỏ chúng con đi nữa
nhé!” Tôi biết đó là tình yêu chân thực, đó là định kiếp của tôi. Tôi sẽ không
bao giờ rời bỏ xứ Chùa Tháp này nữa!
Tại sao lại là Cambodia? Tôi không có câu trả lời. Tôi chỉ biết rằng “mỗi lần
tôi rời xa Phnom Penth là mỗi lần tôi cảm thấy ngọn đèn cuộc đời tôi leo loét
lụi tàn; nhưng trở lại Phnom Penth ngọn đèn tâm hồn tôi chói chang rực sáng,
đong đầy tâm hồn tôi tràn sinh lực, lòng can đảm và ngồn yêu thương.
Phút suy tư:
Có những niềm vui hạnh phúc dâng trào của cuộc sống khi trao ban... Cho đi để
được nhận lãnh như châm ngôn người xưa đã dậy “Cho thì có phúc hơn lãnh nhận!”
Như Đức Giêsu đã nêu gương và dậy chúng sinh “Ai giữ mạng sống mình thì sẽ mất,
trái lại ai thí mạng sống mình thì lại tìm được sự sống trường sinh”. Chính ngài
đã hiến mạng sống vì yêu thương chúng ta và đã phục sinh quang vinh! Chúa cũng
mời gọi bạn và tôi hiến mạng vì anh chị em đồng loại qua chính những hy sinh yêu
thương để cũng được phục sinh với ngài.
Lm Anthony Nguyễn Hữu Quảng sdb