(Vietcatholic news
Tham khảo: Mười Thang Thuốc bổ )
"Xúc động trước khổ nhục kế của anh,
chị vẫn yêu dù biết anh đã có vợ."
Cô y tá rút bút: Họ và tên chồng?. Duyên cúi mặt, ấp úng, lí nhí không
thành tiếng. Cô y tá hiểu ngay. Khinh khỉnh nở một nụ cười: Con ngoài giá
thú phải không?.
Duyên nhục nhã cúi đầu. Ðứa con trong bụng quẫy mạnh một cái như đòi ra
gấp. Xong thủ tục, cô ngoan ngoãn leo lên bàn đẻ. Trước ánh mắt nghiêm khắc
của các bà đỡ. Duyên chỉ biết cắn răng quằn quại chứ không dám kêu la
trong cơn vượt cạn mồ côi.
Cô tin bức chân dung anh tự hoạ:
Tốt nghiệp đại học Tổng hợp khoa Sử, tìm một việc làm vừa phù hợp, lại có
thu nhập cao đối với Duyên quả là khó. Gần nhà cô thuê có một sân chơi
tennis luôn luôn đông khách. Một lần mẹ ở dưới quê lên thăm con gái, gợi
ý: Này Duyên, hay xin mấy chú bên đó, mở một quán nước nhỏ để con ngồi
bán tạm?.
Duyên đành phải chấp nhận. Cô không thể cứ sống bám vào những đồng tiền
ít ỏi gia đình gửi lên hàng tháng, khi cả ba mẹ cô đều đã già rồi.
Ðó là mở đầu sự quen biết của cô với Quang, anh chàng huấn luyện viên kiêm
qủan lý sân tennis.
Quang cao to, đẹp trai, ngoại trừ một khiếm khuyết: anh đã có vợ, một con. Anh
tiết lộ điều đó từ buổi chuyện trò đầu tiên. Ngoài hai ngày cuối tuần,
sân tennis chỉ đông vào sáng sớm và chiều tối, đủ thời gian để anh vào
quán cô tránh nắng và làm cô mủi lòng về những bất hạnh gia đình.
Vợ anh, người đàn bà hãnh tiến, thấy chồng kém cỏi hơn ông giám đốc mà
chị đang là thư ký. Từ lâu, anh đã phát hiện ra chị vẫn thường ngoài giờ
với ông ta, nhưng nín nhịn chịu đựng vì con. Chị còn dạy con xem thường,
cãi lại lời bố nó. Nhà cửa đối với anh chẳng còn là tổ ấm. Hết giờ làm
việc, anh chỉ muốn lang thang nhậu nhẹt rồi về lăn ra ngủ vùi.
Duyên tin anh tuyệt đối với sự ngây thơ của mối tình đầu. Thông cảm. Tiếp
đến là mến. Thương và. Yêu. Yêu để bù đắp cho anh những mất mát. Yêu
để căn hộ độc thân cô thuê trong chung cư gần sân tennis, trở thành tổ ấm
mà anh bảo là vợ anh không cho anh được.
Những tiếng xì xào gọi cô là đồ cướp chồng chỉ làm cô tự hào vì mình
đủ bản lĩnh hy sinh, để mang đến cho anh cảm giác hạnh phúc đích thực.
Cảnh già nhân ngãi non vợ chồng.
Mấy tháng sau, cô báo tin mình có thai. Anh phản ứng ngay lập tức:
Ngốc quá, sao em không đề phòng?.
Cô ngạc nhiên :
Sao anh bảo anh sẽ hạnh phúc nếu có con?.
Anh nhăn mặt:
Ðó là sau lúc
anh đã dứt khoát với vợ. Còn bây giờ thì chỉ tổ là mọi việc rối tung lên.
Cô muốn anh ly dị gấp để kịp đón đứa con ra đời. Anh lấy cớ thủ tục
nhiêu khê, nhờ chưa xong mà chuyện lộ ra, không khéo mất việc ở sân tennis
chứ chẳng chơi. Nếu cô thực lòng yêu và lo cho anh thì hãy phá thai.
Duyên không chấp nhận. Cô vẫn hy vọng đứa con sẽ là sợi dây buộc chặt anh
vào với cô, thuộc về cô hoàn toàn.
Sự thật không như cô vẫn tưởng.
Từ ngày không thuyết phục được Duyên, thái độ của anh đối với cô lạnh
nhạt hẳn. Trước kia, hầu như ngày nào anh cũng giúp cô dẹp quán, mang hàng
về. Từ ngày dư luận xì xầm về cái bụng của cô, thỉnh thoảng anh mới ghé
vào căn hộ cô.
Hạnh phúc mặn nồng đã thay bằng những cuộc tranh cãi liên miên. Cô thuyết
phục anh nhanh chóng dứt khoát, anh thì tìm kế hoãn binh.
Cô tha thiết:
Em không muốn con em sinh ra không có bố.
Anh bảo:
Thì anh
cũng có muốn thế đâu!. Bây giờ em đổi ý vẫn chưa muộn, đi đẻ co-vắc
cũng được mà.
Cô tròn mắt nhìn anh, sửng sốt. Cô không ngờ người mình đem lòng yêu
thương, bất chấp miệng đời, lại muốn cô giết đi đứa con đã đầy đủ
hình hài. Mà nó lại là con anh!
Duyên đến khu nhà anh ở, lân la dò hỏi. Vợ anh quả là thư ký, nhưng không
lẳng lơ như anh nói. Trong mắt hàng xóm, đó là một phụ nữ tháo vát chung
thủy, dù phong phanh biết tin chồng mèo mỡ, và là người mẹ biết nuôi dạy
con.
Cô hoang mang bấm số điện thoại nhà anh. Ðầu dây bên kia, một giọng phụ nữ
êm ái: Dạ, nhà em có nhà. Tiếng gọi Mình
ơi! Ra nghe điện thoại dùm em, sao mà âu yếm, khác hẳn lời anh từng mô tả: Vợ anh không bao giờ tôn trọng chồng, kể cả việc tiếp điện
thoại bạn bè.
Lộ mặt gã đàn ông sở khanh
Em hết chuyện nói với anh rồi hay sao mà cứ gặp nhau là hối anh ly dị? Phải
có thời gian chứ. Mà có gì đâu. Hạnh phúc của chúng mình chẳng lẽ chỉ có
thể phụ thuộc vào một tờ giấy hay sao?.
Cô tức uất người. Cô đã chịu đựng tất cả, chính là nhắm đến tờ hôn
thú mà anh gọi là tờ giấy ấy đấy.
Nếu nó không liên quan đến hạnh phúc, thì tại sao anh xem tờ giấy ấy với vợ
anh quan trọng đến nỗi không chịu xé đi? Chẳng lẽ cô chỉ được có thứ
hạnh phúc mãi mãi nằm ngoài tờ giấy ấy hay sao? Hay chỉ là cái bóng mờ anh
mang ra, bảo với cô đó là hình thật, mà cô đã ngây thơ tin tưởng?
Giữa họ chưa bao giờ có kỷ niệm của hai người yêu nhau, chỉ có những lần
ân ái mà thôi. Cô chỉ biết cho và chưa bao giờ được nhận nơi anh cái gì
ngoài những lời hứa. Sao đến giờ này cô mới chịu hiểu ra?
Dưới bức chân dung của một người đàn ông bất hạnh cần được cảm thông,
bây giờ cô mới nhận ra những dấu hiệu của dòng họ sở.
Cô sinh được một thằng bé rất kháu. Sáng đó, anh bước vào nhà cô. Không
hỏi han gì đến cơn vượt cạn, anh hờ hững đến thăm như một người khách.
Tệ hơn nữa, không đợi cô qua khỏi những cơn đau đớn thể xác sau sinh nở,
anh đã đòi quan hệ.
Giờ thì cô phải chua xót chấp nhận rằng cô đối với anh ta chẳng qua chỉ là
một thứ công cụ bằng xương thịt sống, phục vụ cho được dục vọng của anh
ta mà thôi. Mọi chuyện đều đã lỡ. Chính cô gây ra, cô phải tự gánh chịu.
Chỉ thương đứa con, nó có tội tình gì đâu!