VietCatholic News
Ðã sinh ra làm người ai cũng có
gia đình.
Gia đình là nơi đầu tiên con người đi vào cuộc sống, nơi học về
tình thương, học về các mối tương quan, thân cận nhất là cha mẹ và anh chị
em.
Từ những bài học đầu tiên này quyết định cho con người vào trong
xã hội thành công hay thất bại. Tầm quan trọng của gía trị gia đình cũng là
phần dễ đánh mất nhất, bởi quá thường nên xem thường các giá trị, bởi
quá quan tâm đến bên ngòai xã hội nên đánh mất sự quan tâm căn bản đến
gia đình.
Một người cha của gia đình thổ lộ tâm sự của mình :
Tôi có hai đứa con, đứa lớn nhất vừa lên mười hai, đứa
em nhỏ hơn ba tuổi, đưá nào cũng xinh xắn dễ thương. Hai anh em mỗi lần từ
sở về làm đều quấn quýt bên tôi và tôi cũng cảm thấy hạnh phúc. Vợ tôi
cũng thế, cũng rất là hạnh phúc. Hạnh phúc cũng dễ vỡ, nếu không khéo giữ
gìn, hạnh phúc cũng sẽ mất bởi những hiểu lầm nho nhỏ.
Một hôm tôi ra phố, đang vội vàng mua những vật dụng cần
thiết, quay qua quay lại thế nào đụng phải người phụ nữ trẻ đẹp đi chợ
làm đổ mất gói quà trên tay chị, tôi vội vàng cúi xuống nhặt lại và ngỏ
lời xin lỗi.
Về nhà, hôm ấy dường như cũng nóng nảy bực mình, vợ tôi bị đau,
nên tôi cần xuống bếp nấu ăn cho cả gia đình. Hơi lửa nóng, cộng với công
việc mệt mỏi từ sở làm, những đứa con tôi như thường ngày vẫn quấn quýt
quanh chân tôi, tôi rầy la chúng, buồn rầu chúng bỏ lên phòng, hình như trong
trái tim nhỏ bé của chúng bị tổn thương bởi sự gắt gỏng vô cớ của tôi.
Ðiều ấy
dường như cũng chưa nặng nề, nếu chỉ xảy ra vài lần, nhưng cuộc sống gia
đình nhiều lúc quá thường nên vẫn xem thường, cứ giận tức là xả ra với
vợ, với con, những đứa bé vẫn cứ phải buồn vui theo cái buồn vui của người
lớn mà chỉ tiếc rằng chúng không biết lúc nào để tránh né, những hôm vui
của mẹ chúng, những hôm buồn của tôi cứ chi phối tinh thần những đứa con
yêu thương của tôi.
Tôi tiếc nuối một lần đi làm về, lại cũng gặp hôm chẳng
vui vẻ gì ở công ty, thấy tình cờ có bó hoa đặt trên bàn, tôi đã vội
giận tức la lối, tại sao mua hoa về mà không chịu cắm vào lọ cắm hoa, mà lại
vứt ở trên bàn. Hai đứa con tôi ngơ ngác nhìn nhau, rồi đứa lớn im lặng
cầm bó hoa, như rưng rưng nước mắt, đem cho mẹ nhờ mẹ cắm.
Rồi vẫn là tiếc nuối, hôm đứa con lớn của tôi chạy thật mau từ trường về,
nó còn đang thở dốc, chạy vào lay tôi, nó nói thật lớn: "Ba ơi, năm học này con đứng nhất lớp" tôi chỉ liếc nhìn qua bảng thành tích học tập và khẻ nói: "vậy hả con". Như một điều
bình thường mà chúng vẫn thường khoe với tôi, tôi đâu biết được tâm tư
của chúng.
Cho đến một hôm cả nhà đều vui vẻ, đứa con lớn của tôi sà vào lòng
đố tôi: con đố ba từ nghĩa của Family là gì, tôi nói ngay có gì khó đâu,
là gia đình chứ là gì. Ðứa con tôi lặp lại, ý nghĩa của từ đó cơ ? Tôi
trả lời : "bố không biết". Ðứa con tôi chỉ
chờ có thế, nó hăng hái giải nghĩa cho tôi điều mà nó mới học được:
Gia đình = family = Father and mother, I love you = bố và mẹ, con yêu bố mẹ.
Nhân lúc giải nghĩa với tôi điều ấy, bắt đầu nó tâm sự với tôi trước
sự ngạc nhiên của mẹ và em nó: Ba biết không, ba có nhớ có lần con đặt hoa
trên bàn ba không, những bó hoa con mua bằng những bữa nhịn ăn sáng, để mừng
sinh nhật ba. Con chờ đợi ba sự bất ngờ như lời cảm ơn ba, nhưng ba lại giận
dữ ba quát mắng, con muốn khóc nhưng con không dám khóc, sợ ba giận hơn. Con
lúc ấy ghét ba lắm, ba có yêu thương con đâu, ba chỉ quan tâm đến nỗi buồn
của ba, ba có nghĩ đến sự buồn lòng của con đâu.
Ba còn nhớ một lần khác không, hôm đó con chạy thật nhanh từ trường về nhà
để nói với ba điều vui nhất của con đạt được trong năm học, mặt ba cứ
khỉnh khỉnh dễ ghét, chẳng cần gì quan tâm đến con, con muốn báo tin này cho
ba là người đầu tiên, nhưng mà ba có nhận ra đâu, con buồn lắm, ba có biết
không.
Tôi ngỡ ngàng trước lời trách móc của đứa con, tôi muốn làm hòa lại với
những đứa con của tôi bằng cách tuyên bố "hôm nay ba
sẽ đãi cả nhà đi ăn tối". Cả nhà vỗ tay reo mừng lòng tôi cũng
vui mừng vì sự tha thứ dễ dàng của những đứa con tôi.
Sau bữa tiệc trở về đêm ấy, tôi không thể ngủ được và bắt đầu ngồi lại
trước ngọn đèn cầy, để sám hối.
Trước nhất, tôi cần cám ơn những đứa con của tôi, giả như chúng không nói
những điều chúng suy nghĩ, có lẽ tôi vẫn tưởng gia đình tôi ấm êm hạnh
phúc. Tôi cám ơn chúng, nhờ chúng mà tôi giật mình trước cung cách sống
thường ngày của tôi trong gia đình.
Không phải chỉ là tôi cho chúng, giữa gia đình chúng cũng cho tôi rất nhiều
hạnh phúc cũng như niềm vui, đôi khi tôi quên mất khía cạnh này trong gia
đình. Thông thường, tôi nghĩ rằng chúng cần cám ơn tôi vì những gì tôi
chắt chiu cho chúng.
Không phải đâu, cái chắt chiu
của riêng tôi thôi chưa đủ tạo nên hạnh phúc trong gia đình, cái hạnh phúc
giữa gia đình là do mỗi đóng góp thành viên. Nhờ những đứa con, tôi cảnh
tỉnh, nhờ những đứa con, tôi giật mình giữa cuộc sống.
Cuộc sống hạnh phúc là sự chắt chiu như cách bỏ ống, mỗi ngày tôi bỏ vào
đó những giọt mồ hôi, những ưu tư, những lắng lo và cả những gì tế nhị
nhất. Tôi không chắt chiu, chắc chắn tôi sẽ bất hạnh, tôi không gom góp có
nghĩa là tôi phá sản đời tôi.
Chắt chiu và giữ gìn như là
những cách thức hữu hiệu để là hành trang cần thiết trên đường tìm hạnh
phúc. Như thế tôi cần lựa chọn mỗi ngày, lựa chon niềm vui hay bất hạnh qua
những gì bình thường nhất của cuộc sống.
Nếu ngày ấy, tôi nhận ra những giá trị hy sinh của các con dành cho tôi thì
tôi hạnh phúc biết bao, cái bất hạnh cũng rất gần với sự lựa chọn sai lầm
của mình. Tôi đã đánh mất niềm vui của những đứa con, tôi cũng đánh mất
niềm vui của vợ tôi và của chính tôi khi tôi bốc đồng chỉ biết qưở mắng.
Nếu ngày ấy, tôi dừng lại để khen tặng nỗ lực của con tôi một chút, chắc
đứa con tôi giờ đây đã rất tiến bộ.
Ðặt ra những chữ nếu này tôi muốn ngỏ lòng sám hối của tôi đối với những
đứa con, với vợ tôi, có lẽ vì cái nóng nảy của tôi mà gia đình dường
như mỗi ngày xa cách, có lẽ vì chỉ nghĩ đến những gì của mình đóng góp,
hy sinh, mà tôi có thể làm lu mờ chữ hiếu trong tâm hồn các con của tôi. Tôi
muốn ngỏ lời sám hối, như những người con của tôi sẵn sàng xin lỗi cha mẹ
chúng khi chúng làm cha mẹ phiền lòng.
Cuộc sống cần
có những lúc nhìn lại như thế để xây dựng những điều tốt hơn, và tôi tin
là thế.
Hạnh phúc thì đẹp nhưng dễ vỡ, gia đình là nơi hạnh
phúc nhất nên cũng là dễ vỡ nhất nếu mình không khéo. Giá trị gia đình là
căn bản nhất nếu ta đánh mất sẽ không có gì bù đắp. Gia đình là nơi tìm
thấy an ủi nhất, nếu không khéo giữ gìn chỉ là hỏa ngục.
Mỗi người đều có gia đình, xin bằng mọi cách hãy gìn giữ.
Lm Giuse Hoàng Kim Toan