Ephata 68
Chương 20:
1. Thành công trong rất nhiều lãnh vực của cuộc sống, nhưng thất bại trong
hôn nhân và gia đình, một cuộc sống như thế chắc chắn không phải là cuộc
sống hạnh phúc. Không hẳn cứ là vị nguyên thủ quốc gia, là một vị tướng
lừng danh, một văn sĩ nổi tiếng hay một khoa học gia tài giỏi v.v... là
đương nhiên thành công trong đời sống gia đình.
Người ta có thể học rộng biết nhiều, người ta có thể là thành phần lãnh đạo trong xã hội, nhưng lại vẫn có thể là người chồng hay người vợ tồi.
Quả thật, biết tất cả mọi sự, nhưng chưa biết yêu thì cuộc đời kể như hoang phí. Mọi tài năng và kiến thức chỉ là một thứ thùng rỗng nếu không có tình yêu đích thật làm linh hồn của cuộc sống.
Thánh Phao-lô nói: "Giả như tôi được ơn tiên tri, giả như tôi được tất cả lòng tin khiến chuyển được đồi núi mà tôi lại không có lòng mến thì tôi vẫn là không".
Làm được những việc phi thường, biết được quá khứ vị lai, hoặc thực hiện những phép lạ trong thiên nhiên không phải là đặc điểm và độc quyền của Ki-tô giáo. Các tín đồ của tôn giáo khác đôi khi còn làm được những việc lạ lùng hơn. Nhưng nếu tất cả những việc phi thường ấy không được thực hiện vì tình yêu, mà chỉ vì một mục đích nào khác: như khoe khoang, lừa bịp, tư lợi v.v... thì như thánh Phao-lô nói, tất cả chỉ là không.
2. Những người sống bậc vợ chồng
có lẽ nên tự hỏi: tất cả những bôn ba của họ để gọi
là xây dựng gia đình, tất cả những cố gắng ấy sẽ đưa họ tới đâu, nếu
họ không có lòng mến, nếu họ không có tình yêu đích thực ? Có biết
bao nhiêu gia đình sụp đổ ngay chính trên cơ nghiệp đồ sộ mà con người
phải tốn bao nhiêu công đức để xây dựng công trình ấy như Chúa Giê-su đã
cảnh cáo chỉ được xây dựng trên cát chứ không phải trên nền móng vững
chắc là tình yêu.
"Giả như tôi đem cả gia tài vốn liếng mà phát chẩn, giả như tôi nộp
mình chịu thiêu đốt mà tôi lại không có lòng mến thì cũng hư không vô
ích cho tôi". Qua những lời này hẳn thánh Phao-lô muốn nói với chúng ta
rằng giá trị của một việc lành không tùy thuộc vào tầm mức hay sự thành
công của việc ấy, mà tùy thuộc vào tình yêu thúc đẩy công việc ấy.
Gương của bà góa nghèo được Chúa Giê-su đề cập trong Tin Mừng minh họa cho điều này, so sánh với những người khác, bà goá ấy bỏ vào hòm một số tiền ít hơn, nhưng Chúa Giê-su bảo rằng bà ta là người cho nhiều nhất. Bà ta cho nhiều nhất bởi vì bà ta cho với tất cả tình yêu của mình.
Hy sinh mạng sống của mình chưa hẳn là hành động cao cả, nếu hành động ấy không được thực hiện vì yêu thương. Dâng hết tài sản mình cho Giáo Hội, cho người nghèo chưa hẳn là hành động có giá trị nếu được thúc đẩy bởi một mục đích không phải là tình yêu. Chúa Giê-su đã lên án thái độ giả hình của những người biệt phái. Họ ăn chay cầu nguyện và bố thí, nhưng tất cả chỉ để cho người ta trông thấy mà thôi.
Ngày nay không thiếu những người tín hữu có một lối sống đạo như thế. Họ có thể là thành phần rất hăng say, tích cực trong xứ đạo, nhưng họ chỉ hành động cốt cho người ta trông thấy, hoặc chỉ để tạo ảnh hưởng hơn là vì bác ái yêu thương.
Cũng có những người hăng say hoạt động trong công tác xã hội và tôn giáo đến độ quên đi bổn phận của họ đối với gia đình.
Gia đình là thước đo lòng đạo đức và tình yêu đích thực của con người. Không sống yêu thương, không xây dựng tình yêu thương gia đình thì cho dù có hăng say tích cực tới đâu trong xã hội và đoàn thể, sự hăng say đó cũng chỉ là một trốn thoát.
3. Thánh Phao-lô đã giải thích thế nào là tình yêu đích thực:
"Lòng mến thì khoan dung, nhân hậu, lòng mến không ghen tương, không ba hoa, không tự mãn, không khiếm nhã, không ích kỷ, không cáu kỉnh, không chấp nhất sự dữ, không mừng trước sự bất công. Nhưng biết chia vui cùng lòng chân thật. Trong muôn sự, lòng mến hết lòng bao dung, hết lòng kính tin, hết lòng trông cậy".
Những điều đó chúng ta chỉ có
thể tìm thấy trong con người của Chúa Giê-su mà thôi. Cuộc sống và nhất là
cái chết của Ngài là một thể hiện của tình yêu đích thực. Một tình yêu
như thế không phải là một điều tự phát dễ dàng. Sống cho trọn tình yêu ấy
là cùng với Ngài vác lấy thập giá và cùng lên đỉnh Can-vê. Ðó chính là
ý nghĩa và giá trị của sự hy sinh.
Nên thánh trong bậc hôn nhân là sống trong từng sinh hoạt và khoảnh khắc trong
đời sống lứa đôi và gia đình bằng tình yêu ấy.
Lm. HUỲNH SAN ( Australia )