VietCatholic News (07_07_2002)
Lựa chọn nỗi buồn
Tôi thực
sự không ngờ, không thể nào ngờ được là em lại tàn nhẫn đến thế. Em đã
có ai rồi phải không? Dù hoàn cảnh tình yêu của chúng ta không thuận lợi
chút nào, nhưng tôi đã cố gắng làm tất cả những gì tốt nhất cho em. Tôi
nghĩ em là người con gái biết trọng chữ tình, đâu ngờ em cũng chỉ là kẻ
hay thay đổi. Không phải em là đồ chơi của tôi, mà chính tôi mới là đồ
chơi của em. Thế mà suýt nữa, tôi đã muốn hy sinh cả gia đình, cả những
đứa con của tôi cho tình yêu này.
Có hai người say sóng trong cuộc chơi
Họ quen nhau trong một khung cảnh lãng mạn của một kỳ nghĩ mát năm, dành cho một số cán bộ đầu ngành. Kỳ nghỉ ưu tiên nên chẳng có ai mang gia đình và vợ con theo.
Với Hoà thì mọi chuyện thật đơn giản, bởi vì cô chẳng có ai cần phải đèo bòng, nhưng với nhiều người khác, chuyện đó thật phức tạp, khó khăn, và anh là như thế. Anh đã đi tìm cho mình một chút bình yên, bứt khỏi cảnh gia đình eo xèo, bực bội.
Dường như ra khỏi khung cảnh gia đình đùm túm, ai cũng như trẻ lại, rạng rỡ ra và hồn nhiên hơn. Những bộ váy áo công sở và những nét mặt cứng ngắc biến mất, thay thế vào đó là những chiếc áo đầm mỏng nhẹ nhàng, những chiếc quần short trắng trên những thân hình hoặc đã hơi chảy sệ, hoặc quắt queo vì vất vả.
Người ngoài nhìn họ tung tăng thậm chí có thể cười thầm: Cưa sừng làm nghé, nhưng Hoà thì cảm thấy cô hiểu được tất cả những niềm vui hồn nhiên ấy của mọi người.
Thơ thẩn, cô dạo bước trên bờ nhìn mọi người nô đùa với sóng biển. Và cô chạm phải anh, đang trầm tư ngồi vẽ những chữ cái trên cát. Họ ngồi cạnh nhau trên bãi biển và nói những chuyện bâng quơ về biển, gió trời, về những kỷ niệm. Không phải là chuyện sổ sách, giấy tờ chán ngắt.
Không khí ấm áp mùi biển làm cả
hai cùng như say say, ngây ngây như người say sóng. Bất chợt Hoà thèm hát,
cô cất tiếng hát nho nhỏ một bài hát về biển. Tùng ngạc nhiên liếc nhìn
cô, anh không ngờ giọng của cô lại trầm, ấm và hay đến thế. Thế mà anh đã
từng gọi cô thầm trong ý nghĩ là cô gái già kiêu ngạo. Nhưng mà hình như
cô đang hát cho anh, cho riêng anh một bài tình ca say đắm.
Ngày vui ngắn chẳng tày gang
Dường như có một cánh cửa đã mở ra cho hai tâm hồn đến với nhau từ hôm
ấy. Sau chuyến đi chơi về, họ không còn nhìn nhau như hai công chức tẻ nhạt
nữa. Dường như họ bắt đầu khám phá đựơc từ nhau biết bao nhiêu điều mới
lạ. Bạn bè quen biết đùa rằng họ vẫn còn say sóng. Ư thì say sóng, có hề
chi. Có Hòa anh bỗng hiểu ra rằng, cuộc sống còn bao nhiêu điều thú vị hơn
là những lời chì chiết về tiền bạc, những than thở về con cái, những cãi vã
về chuyện gia đình hai bên. Ðó là những chia sẻ, hiểu biết trong công việc
của nhau. Là sự khao khát muốn mang đến cho nhau, những niềm vui, những hạnh
phúc nho nhỏ. Có anh, Hòa bỗng hiểu ra rằng ngoài sự nghiệp, công việc ra,
còn một niềm hạnh phúc lớn vô cùng khi được chăm chút cho một người, và
được người ấy chăm chút. Tình yêu đến với họ không thể nào cưỡng lại
được.
Cảm gíac muốn được thuộc về nhau trọn vẹn ấy đã dần dần làm xuất hiện
trong cả hai người những hờn ghen, so đo tị nạnh thông thường. Hoà không
muốn lén lút, che dấu mãi, Em không muốn mọi ngừơi nghĩ em chỉ là trò chơi
của anh. Hoà yêu cầu một sự rõ ràng. Còn Tùng, anh lại thấy hậm hực tức
tối những khi ai đó có vẻ để ý đến Hoà. Nỗi ấm ức vì lời thách của
Hoà: Anh có dám thừa nhận em là người yêu của anh không mà cứ ghen tuông vớ
vẩn, làm anh không bao giờ có cảm giác bình an. Anh luôn rình rập từng bước
cô đi, từng cách cô cười cô nói. Chiều nào trước khi chia tay cô, anh cũng
hỏi: Tối nay em làm gì?. Nếu cô trả lời: Em đi chơi với bạn, anh lại bứt
rứt: Cô ấy sẽ có niềm vui riêng ngoài mình. Từ những thanh thản nhẹ nhõm ban
đầu, dần dần cả hai người đều cảm thấy như tù túng, như giam giữ lẫn
nhau. Có lúc Hoà lờ mờ cảm thấy rằng: Những tình cảm không chính đáng sẽ
làm con người ta xấu xa đi.
Chỉ có mình tự cứu được mình
Cũng chính vào lúc đó, điện thoại của nhà Hoà vang lên với một giọng đanh
sắc: Tôi đã biết tất cả về mối quan hệ của cô với chồng tôi. Cô đã làm
tan vỡ hạnh phúc gia đình tôi. Cô sẽ phải trả giá cho điều này
Kể từ giây phút ấy, cuộc sống của Hoà trở thành địa ngục. Những lo lắng,
hồi hộp khi họ ở bên nhau bóp chết mọi cảm xúc yêu thương. Tùng luôn miệng
rền rĩ với cô: Em hãy cho anh thời gian. Bà ấy doạ sẽ tung hết mọi chuyện
lên. Sẽ làm anh mất danh dự. Thế anh còn cần gì một người đàn bà như thế
nữa?. Nhưng mà bà ấy mới chỉ doạ thôi, vì bà ấy chỉ muốn giữ anh. Anh sợ
dồn đến chân tường, mất anh thật, bà ấy sẽ làm thật mọi chuyện. Em hãy
kiên nhẫn một thời gian. Anh còn những đứa con, từ trước tới giờ, anh chỉ
sống vì chúng nó. Nếu anh làm gấp mọi chuyện chúng nó sẽ đau khổ. Quen
thuộc quá, quen thuộc quá tất cả những lời ấy. Ðã biết bao nhiêu lần Hoà
tự nhủ mình, tất cả những điều ấy cô đã từng đọc, từng nghe, từng biết
trong chuyện của người khác. Và cô hiểu chỉ có mình mới cứu được mình
khỏi sự lún lầy.
Nước mắt chỉ có thể mang đến sự bình an
Mọi chuyện đã trôi qua bình an. Sau những lời trách móc, sỉ vả vì bị bỏ
rơi, tự ái sĩ diện qua đi, Tùng đã quay trở về gia đình. Anh không còn
muốn chê bai bà chằng lửa của mình nữa. Anh lại có vẻ hạnh phúc trong mắt
mọi người. Có lần nhìn thoáng khung cảnh ấy. Hoà thoáng mỉm cười nhè nhẹ.
Một chút gì cay đắng thoáng qua, nhưng cô hiểu mình đã kịp thời dừng lại.
(THANH LAN) Trong mục 10 Thang Thuốc Bổ