Trích Mười Thang Thuốc Bổ
Hồng này, bây giờ anh chỉ muốn hỏi em một câu thôi nhé. Em có thể trả
lời anh thật được không? Ðang thao thao câu chuyện về chuyến đi nước
ngoài, Hồng bất ngờ sựng lại khi bắt gặp ánh mắt chăm chú của Hùng
chiếu thẳng vào mình. Cô luống cuống:
Dạ anh hỏi gì ạ?
Em nói dối anh tất cả những chuyện ấy để làm gì?.
Hồng lắp bắp: Em nói dối chuyện gì cơ?
Tất cả mọi thứ, cả chuyện gia đình, chuyện công việc, em làm thế để làm gì? Anh biết tất cả rồi.
Mặt Hồng tái nhợt đi một
cách tội nghiệp.
Người đàn ông mà cô ước ao, tìm kiếm
Hồng quen Hùng trong dịp nhóm từ thiện mà cô tham gia sinh hoạt đi thăm một
trại trẻ mồ côi. Mới vừa nhìn thấy người đàn ông ấy, trái tim cô
đơn của người con gái kém duyên đã tung lên mãnh liệt. Anh không phải
là người đẹp trai, hào hoa. Thế nhưng anh đúng mẫu người mà cô đang
muốn có, đang mơ ước. Khuôn mặt và dáng vẻ của anh đầy chất đàn
ông vững chải, phong trần mạnh mẽ. Anh nổi hẳn lên trong đám đông vì
cái cách anh quan sát mọi người với nụ cười trẻ trung, rộng rãi
khoáng đạt. Hồng chẳng thể nào rời mắt khỏi người đàn ông ấy. Tự
dưng cô nghe dậy lên trong lòng cảm giác mong muốn tha thiết được hai cánh
tay mạnh khoẻ kia ôm gọn vào lòng, che chở cho cuộc đời cô đơn đầy tìm
kiếm, đầy thất bại trong tình yêu của cô.
Những mặc cảm tự ti khiến cô nói dối
Chuyện làm quen với anh thật đơn giản, chỉ sau vài ba câu xã giao cũng
trong buổi sinh hoạt ấy, Hồng đã có cảm giác thoải mái nhẹ nhàng bên
cạnh anh. Anh cười, đùa hết sức giản dị, anh biết lắng nghe cô một
cách chăm chú và đầy quan tâm. Hồng biết được anh là phóng viên của một
tờ báo lớn, và chuyến đi này của anh là để lấy tư liệu viết bài về
những người làm từ thiện. Nghề nghiệp, phong thái của Hùng hoàn toàn
chinh phục được cô. Trong Hồng niềm ao ước có được anh càng trở nên
mãnh liệt.
Làm sao để có thể có được anh đây? Nhìn lại mình, Hồng cảm thấy
cô chẳng có gì tương xứng với anh. Sau khi bị giảm biên chế ở một cơ
quan nhà nước vì cô vốn chỉ là một cô gái tầm thường về mọi mặt,
khó khăn lắm cô mới xin vào làm ở một cơ sở tư nhân với công việc
ghi chép sổ sách. Cô sống cô đơn với những khó khăn tinh thần và vật
chất của mình. sự xuất hiện của anh mang đến cho cuộc sống của cô
biết bao nhiêu ý nghĩa bất ngờ.
Những niềm vui, những xao động, những hy vọng bất ngờ len lỏi vào giấc
mơ của cô. Và cũng chính vì vậy, ngay trong buổi đầu làm quen, khi anh hỏi
cô làm việc ở đâu, cô trả lời anh một cách nhanh chóng:
Em làm ở công ty Liên Doanh
cô nói vội một cái tên quen thuộc mà cô từng nghe trên báo chí. Hồng
úp úp mở mở dường như cô không muốn nói ra chức vụ của mình. Cô nghĩ,
chỉ với cương vị như vậy cô mới được ngang hàng với anh để nghĩ
đến tình yêu. Và cô bị cuốn sâu vào những lời nói dối !
Những cuộc hẹn hò đầu tiên với Hùng thường do Hồng là người chủ
động. Cô nhắn máy mời anh đi ăn, mời anh đi uống cà phê. Những khi
Hùng hỏi số điện thoại của Hồng, cô đều thoái thác: Ở công ty em kỷ
luật khắt khe lắm, người ngoài gọi điện đến trong giờ làm việc rất
bất tiện, lúc nào xong việc, em sẽ gọi cho anh. Ngày cả nhà mình, Hồng
cũng không muốn giới thiệu với anh. Cô thường hẹn anh đón cô ở đầu
một con hẻm rất rộng và sang trọng : Ba mẹ em khó tính vì đều là những
nhà giáo về hưu, cô giải thích với anh như vậy.
Hồng không muốn Hùng biết về đời sống khó khăn của mình. cô luôn
quanh quẩn, tìm ra những lý do này, lý do khác để bào chữa cho những bộ
quần áo giản dị, những phương tiện cuộc sống ít ỏi của cô. Mỗi lần
đến gặp Hùng, cô đều thanh minh: Xe honda của em, thằng cháu mượn rồi
làm mất. Em mới hùn tiền với ba mẹ sửa nhà nên để từ từ rồi mua lại.
Những lần đi chơi với anh, Hồng đều dành được trả tiền. Thỉnh thoảng,
Hồng bịa ra một chuyến đi công tác nước ngoài cho xứng với cương vị
mà cô đã nhận. Cô chắt bóp mọi khoản chi tiêu của mình để mua cho anh
những món quà mà cô nói rằng cô mua ở sân bay này, sân bay khác.
Chẳng ai dấu được lâu cây kim trong bọc.
Càng ngày cô càng lún sâu vào những lời nói dối của chính mình. Chúng
đã khiến cô nhiều phen phải thót tim vì hớ miệng, vì sự gạn hỏi của
anh. Trong lòng cô chỉ có một câu bào chữa duy nhất: Mình yêu anh ấy,
mình làm mọi điều chỉ để có anh ấy. Sau này anh ấy sẽ hiểu
Hồng hoàn toàn không ngờ tới rằng đã từ lâu, Hùng ngấm ngầm quan sát
cô và nhanh chóng đặt ra những câu hỏi nghi vấn. Chỉ cần một cú phôn
đến cái công ty mà cô đã nói, Hùng đã xác định được rằng cô không
hề làm việc ở đấy. Và nhiều lời nói dối khác của cô, anh cũng đã
phát hiện ra một cách dễ dàng. Có những lúc giận dữ, anh muốn nói thẳng
với cô mọi điều, nhưng rồi bản tính trầm lặng, cảm thông ngăn anh lại.
Anh muốn hiểu thấu đáo một điều: người con gái này muốn điều gì.
Không thể lấy tình yêu để bào chữa
Sự lúng túng tội nghiệp của Hồng đôi khi khiến Hùng cảm thấy thật
thương hại cô. Anh dần hiểu điều gì đã khiến cô phải làm như vậy.
Và anh biết, chỉ có anh mới có thể giải thoát cho cô khỏi mớ bòng bong
do chính cô đan lấy.
Nhìn gương mặt tái nhợt đi một cách tội nghiệp của Hồng khi anh hỏi,
Hùng vừa thấy giận, vừa thương Hồng. Trước khi đứng dậy, rời khỏi
quán, anh nói với cô:
Em đánh giá anh thấp quá Hồng ạ. Và chính vì điều ấy mà em không thể có anh.
Hồng không thể nào nói một
điều nào để bào chữa cho mình được. Cô lặng lẽ cúi đầu bước ra
khỏi quán một mình, lầm lũi, cô đơn !!!
(Kiều Ngân)