(Ephata 104)
- A-lô, cha ơi, phải cha đó không ạ ?
- Phải, ông trùm Thăng đó hả ? Có chuyện gì không ông ?
- Dạ, ông Chín Ðèn Cầy chết rồi, con đã cho người mua quan tài, tẩm liệm
rồi. Bao giờ chôn ?
- Phải chờ con ông ta về chứ ! Ông đã gọi điện cho cô ta chưa ?
- Chiều nay cô ta về, khi nào cha định thăm ông ấy ? 7 giờ tối được không
cha ? Con vào đón cha.
- 7 giờ tối à ? Không được rồi ông ơi, kẹt lớp Giáo Lý Hôn Nhân rồi, 9
giờ đi !
- 9 giờ tối quá cha ơi ! 8 rưỡi đi, cha cho họ về sớm tí vậy !
- Thôi được, 8 rưỡi vào đón tôi nha ! Chào ông.
Cúp điện thoại, cha sở ngồi đăm chiêu một lúc rồi thở dài, nói bâng quơ: tội nghiệp ông cụ, vợ con không có... nhưng thôi thế cũng xong !
Chín Ðèn Cầy là một ông lão dong dỏng cao, dáng hao gầy, không có đạo nhưng tha thiết với dân làng và quan tâm tới xã hội. Từ khi chuyển về đây, ông vẫn ở một mình, nên cha sở nói với giáo dân quan tâm giúp đỡ ông.
Mãi đến khi gần chết, ông mới cho biết, ông chỉ có một người con gái duy nhất đang sống tại Mỹ.
Tháng mười, mới 5 giờ chiều, trời đã nhá nhem. Ðúng 8 giờ, mưa bắt đầu lác đác, gió se lạnh. Làng ở xa đường, vốn đã hoang vắng, đêm mưa lại càng hiu quạnh hơn. Ðường vắng tanh. Phố im lìm, lác đác một vài ngôi nhà cửa khép hờ, đèn leo lét. Chỉ mỗi căn nhà ở cuối làng, hôm nay tự nhiên sáng đèn hơn mọi khi. Lá cờ tang ủ rũ vắt ngang cánh cửa sổ, thỉnh thoảng lại lất phất theo chiều gió.
Tắt máy xe, hai người bước vào nhà. Bên cạnh quan tài, một phụ nữ trạc 40 tuổi đang ngồi ủ rũ, thấy khách vào, cô mệt mỏi đứng dậy chào.
- Chào cô Hai, tôi là cha sở họ đạo này. Còn đây là ông trùm Thăng.
- Chào cha, chào ông trùm.
- Chúng tôi xin được chia buồn với cô.
Chờ cho hai người thắp nhang cho cụ xong, cô Hai mời ra bàn uống nước...
Mưa bắt đầu nặng hạt, đều đều gõ lên mái tôn những tiếng trầm bổng u buồn. Cả ba ngồi im lặng, ngậm ngùi nhìn khuôn mặt hao gầy của người đã khuất, trong ánh nến lung linh khi mờ khi tỏ. Cô Hai nghẹn ngào kể lể:
"Con cám ơn cha đã giúp đỡ ba con. Thế là xong, từ nay không bao giờ con còn có thể gặp lại con người tuyệt vời này nữa. Nước mắt cô trào lên khóe mắt, lăn dài xuống gò má. Cô nức nở tiếp: mẹ con chết sớm, chỉ có hai cha con. Ông rất khó nhưng lại rất tuyệt vời. Khi còn nhỏ, con rất thích đi xe đạp. Ông không cho, ông bảo: con còn nhỏ đi xe lỡ té gãy chân gãy tay khổ cả đời. Con vẫn cứ thích. Có lần bạn ba con đi xe tới, thấy hai người say sưa nói chuyện, con lén lấy xe thả dốc. Xe phóng nhanh quá, không biết thắng chỗ nào, hoảng, té lăn mấy vòng. Ông ở đâu chạy tới, bồng con lên, ấp vào lòng. Bà cô con cũng chạy tới, la lối om xòm: "Ðánh cho nó một trận, con gái con đứa hư !" Ông bảo: "Nó đã té đau, còn la lối nó !"
Ông luôn miệng nói với con là: "Con phải nghe lời ba, phải học cho giỏi. Con mà không chịu học, ba đuổi cổ khỏi nhà !" Học khổ quá. Lớp 9 còn gần nhà, lớp 10 phải ra phố. Trường cách nhà 7 cây số, đi học bằng xe đạp, mệt quá, con đòi nghỉ, ông không chịu. Con cứ nghỉ, không dám về, ở tạm bên nhà bạn. Chiều không thấy con về, ông đi tìm, gặp con ông bảo: "Con không muốn học nữa thì thôi. Về nhà, muốn học nghề gì, ba cho học nghề ấy".
Nhà con học may, có một anh chàng cứ theo con hoài. Anh đẹp trai nhưng côn đồ lại hay say xỉn. Biết chuyện, ông khuyên bảo, con không nghe. Ông làm dữ, đe doạ: "Mày mà cứ quen nó tao giết cả hai". Con sợ, nhưng vẫn cứ thương, lén lút hẹn hò. Biết chuyện, ông lại bảo: "Ba đã nói hết lời, nhưng nếu con còn thương nó, không thể bỏ nó được, muốn làm đám cưới, ba lo, sau này khổ đừng trách ba".
Lấy chồng được ít tháng, vừa lúc con có mang, là anh chàng lại bắt đầu chứng nào tật nấy, đánh đập con tàn nhẫn. Chịu hết nổi, con bỏ về với ông. Vừa thấy con xách đồ đạc về, bà cô con từ bên nhà chạy sang, xỉa xói: mày còn vác mặt về đây làm gì cơ chứ ! Ai bảo cũng không nghe, bây giờ đã sướng chưa ! Thấy thế, ông nghẹn ngào nói: "Thôi khổ quá thì về ở với ba, ba lo cho đám khác..." Rồi ông kiếm cho con một người khác. Anh là một Việt kiều, hiền lành, học thức... bây giờ thì thôi, không bao giờ con còn có được một người cha tuyệt với như thế nữa..."
Cô lại gục mặt nức nở... Bên ngoài trời đã hết mưa. Cha sở đặt tay lên vai cô nhẹ nhàng nói: "Ông cụ đúng là một người cha tuyệt vời, chỉ biết lo cho hạnh phúc của con. Thật đáng tiếc cho cô ! Nhưng vẫn còn một người cha tuyệt vời hơn thế. Cha của chúng tôi và của cả cô nữa !"
Nói xong, cha sở từ giã ra về. Về tới nhà xứ, trong bóng đêm dầy đặc, ông trùm Thăng nhìn vào vùng sáng toả ra từ chiếc đèn xe gắn máy trước mặt, thú nhận với cha sở: "Vẫn còn một người cha tuyệt vời hơn thế, vậy mà từ lâu con không biết !"
Truyện ngắn của Lm. NGUYỄN ÐỨC THÔNG, DCCT