| Bài Thánh Ca Đêm Noel |
VietCatholic News (25/12/2002 )
Bạn,
30 năm qua, cứ mỗi mùa Giáng sinh về, đây đó lại
vang lên những giai điệu quen thuộc của ca khúc Bài Thánh Ca Buồn:
"Bài thánh ca đó còn nhớ không em? Noel năm nào chúng mình có nhau. Long
lanh sao trời đẹp thêm môi mắt. Áo trắng em bay như cánh thiên thần...".
Tác giả của dòng nhạc tình nói trên là nhạc sĩ Nguyễn Vũ, hiện đang sống
tại Sài Gòn. Trong một cuộc tiếp xúc mới đây với phóng viên báo Thanh
Niên, nhạc sĩ Nguyễn Vũ đã kể lại hoàn cảnh ra đời của ca khúc
"Bài thánh ca buồn" với cả một trời kỷ niệm chập chùng trong
ký ức. Nhân ngày Giáng Sinh, mời bạn nghe tâm tình của nhạc sĩ Nguyễn
Vũ về ca khúc này theo ghi chép của phóng viên báo TN.
Hồi mới 14 tuổi, tôi (nhạc sĩ Nguyễn Vũ) rất "siêng" đi lễ
ở nhà thờ Con Gà (Đà Lạt) bởi phát giác có một cô gái đẹp, rất
ngoan đạo, hằng ngày cô ấy vẫn đi lễ ngang qua ngõ nhà tôi. Trái tim non
nớt của đứa con trai mới lớn như thổn thức đến tội nghiệp! Đi theo
cô ấy suốt 3 tháng, với 3km đi-về mỗi ngày, "mòn nhẵn" cả hai
con đường Phan Đình Phùng (nhà tôi) và Hai Bà Trưng (nhà cô ấy), đến vậy
mà tôi chỉ mới biết được cô ấy tên là Th. lớn hơn tôi 2 tuổi... Cho
đến một buổi chiều gần lễ Giáng sinh, vừa tan lễ thì trời đổ cơn
mưa muộn, cô ấy nép vào một mái hiên trú mưa, tôi... trú ké bên cạnh.
Văng vẳng từ đâu đó vọng ra bản thánh ca quen thuộc: "Đêm thánh
vô cùng. Giây phút tưng bừng. Đất với trời, se chữ đồng...". Cô
Th. đứng trú mưa và hát theo nho nhỏ. Với chiếc áo dài trắng, quần
đen, bên ngoài khoác chiếc áo ấm đỏ trông cô Th. co ro như một con chim
trong mưa bão, tôi muốn làm một động thái gì đó để chở che nhưng...
không dám! Cuối cùng thu hết can đảm, tôi đưa tay vuốt hờ lên những hạt
mưa bụi bám bên ngoài chiếc áo ấm của cô Th. đang mặc. Đột nhiên, cô
Th. nhoẻn miệng cười, nói: "Cám ơn nghen!". Mưa tạnh, người ta về
rồi mà tôi còn đứng ngơ ngẩn. Chỉ 3 ngày sau đó, gia đình tôi chuyển
vào Sài Gòn sinh sống...Từ đó, mỗi lần nghe bài hát thánh ca Đêm thánh
vô cùng hồn tôi lại xốn xang, những cái "nhớ" cứ ám ảnh tôi,
nên đến năm 1972, tôi viết ca khúc Bài thánh ca buồn.
Bạn,
Trả lời câu hỏi của phóng viên báo Thanh Niên rằng từ đó đến nay, đã
lần nào "nhạc sĩ gặp lại "người ấy" không?", nhạc sĩ
Nguyễn Vũ đã giải bày tâm tình của ông như sau: "Những hoài niệm
bàng bạc trong ký ức tôi là cấu tứ để hình thành bản nhạc. Tôi nghĩ
cứ để như thế chắc sẽ đẹp hơn. Hơn nữa, tôi đã có một gia đình
êm ấm và chắc chắn cô ấy cũng đã tay bế, tay bồng, một sự gặp gỡ
(nếu có) chỉ thêm "rắc rối" mà thôi. Tôi cũng có nhiều chuyến
trở về Đà Lạt, thâm tâm cũng có ý dò tìm, nhưng biệt vô âm tín! Đà
Lạt bây giờ đã thay đổi quá nhiều."
Cũng theo báo Thanh Niên, nhạc sĩ Nguyễn Vũ có 4 người con gái đều đã
trưởng thành, nhưng chẳng có cô nào theo nghiệp bố. Hiện ông mở lớp dạy
đàn, dạy nhạc ở Tân Bình, Sài Gòn.
(Trích Việt Báo)