In bài 
*
Thơ của Phạm
Hoàng
Quê Hương
Tôi |
Xa xa lấp-ló tháp làng
Con tàu băng gío rộn-ràng lòng quê
Còn đâu những buổi đi về
Trên đường đất đỏ trăm bề mừng vui.
|
Vi-Sơn
(1954) |
Đọc thơ gợi nhớ quê mình
Đất lành Tráng-Liệt, Cẩm-Bình, Hải Dương
Kẻ Sặt tiếng gọi thân thương
Rõ-ràng làng Sặt dân thương quen dùng
Quán Gỏi là chỗ xe ngưng
Hướng về Cầu-Sắt dưng-dưng lệ trào
Hai hàng phố đẹp làm-sao
Tiệm buôn sầm-uất nhôn-nhao tối ngày
Trường công, huyện phủ, bến bè
Ô-tô, xe ngựa, thuyền bè trên sông
Kia là khu chợ rất đông
Bàn dân tới-tấp trong vòng chợ-phiên
Ngã-Năm, Cầu-Sộp, Nấm-Chiêng
An-Tong đền thánh (1) tới liền Sen-Tê (2)
Đê Sộp lộ rõ cao ghê
Trường ga, nghĩa-địa đề-huề kế bên
Lò vôi, lò sũ, động tiên
Cửa hàng san-sát nối liền hai bên
Tiện đường ta cứ tiến lên
Tiệm ăn, tiệm thuốc dân hiền ước ao
Cộ xe qua lại nhao nhao.
Cầu-Vông qua ngọn sông đào (3) quê tôi
Đất buôn Khu-Hạ đây thôi
Tiếp đường gạch đỏ đây rồi Khu-Trung
Qua Ao-lấp tới Nhà-Chung (4)
Thánh-đường đồ sộ tháp chuông cao-vời
Hai hàng Nhà-Dẫy là nơi
Văn-Côi tư-thục học đường, học tôn
Thẳng đường ta cứ bon bon
Đình làng, giếng nước báo còn Thương Khu
Nhà Mụ, Bác-ái viện tu
Giêng sâu, ao rộng dân cư tiện dùng
Đồng Tranh, đồng Búa, đồng Bùi
Sông làng dẫn nước Mả-Tròi thông lên
Đồng Vối, Mả-Cũ, Nấm Thiêng
Đồng Me, đồng Sãi, đồng Viềng, cầu Tranh
Đê bống bao-bọc đồng xanh
Mê-Lô (5) đền thánh, tre xanh giữa đồng
Dân làng đa-số nhà nông
Hai vụ cầy cấy, trồng màu quanh nămVì đâu
lạc bước xa-xăm
Trăm thương ngàn nhớ cội căn hương đồng
Gợi buồn thơ cũ đồng hương
BỐn câu vịnh cảnh ly-hương ngậm-ngùi
Hương đồng cỏ nội thơ tôi
Nhớ chăng, chăng nhớ hỡi người đồng hương
Thực lòng gửi đến tôn hương
Cảnh xưa nguyên-quán quê-hương cội nguồn.
|
Đông
xuân băng tuyết 1/2000.
Phạm Hoàng |
Ghi chú:
(1) Đền Thánh An-Tong
(2) Đền Thánh Vi-Sen-Tê
(3) sông đào (không viết hoa) vì là
sông nhân tạo tự đào thành sông
(4) Nhà-Chung thường được gọi là
nhà cho cha xứ và các cha khách
(5) Đền Thánh Ca-Mê-Lô |
|
| Phạm Hoàng |
**
Thơ của Phạm Hoàng
Kẻ-Sặt
Phố Xưa |
Ân-Thi qua tới cầu Tranh
Bình-Giang vượt khỏi làn ranh Me-Kiều (1)
Đây là Kẻ-Sặt thân yêu
Vườn mầu, đồng lúa phì-nhiêu dân nhờ
Quanh làng tre mọc xanh lơ
Đường vào xây cổng phòng-ngờ kẻ gian
Ba khu nhà ngói sát san
Tường xây gạch thẻ, sân dàn gạch vuông
Đường qua ngõ xóm thông luôn
Gạch lát nghiêng miếng bảo tồn lâu năm
Cộng thêm đường chính đá răm
Xe hơi ngon trớn quanh năm ra vào
Chợ p hiên, phường p hố ồn ào
Ngựa xe tấp-nập hàng vào hàng ra
Bến đò ngay phố không xa
Thuyền buôn, thuyền bán hàng ra hàng vào
Mặt hàng đủ cỡ chào, rao
Dân buôn xuôi ngược nhao nhao cất hàng
Phố-phường, chợ búa vui, an
Hàng ngày bảo-vệ lan man cánh rừng
Tiệm buôn, tiệm bán tưng-bừng
Đầu đường cuối phố không ngừng lao-xao
Đêm về có tiếng phở rao
Phá-sa (2), tầm quất, ả đào trát tom
Si-nê, hát bội inh om
Cà-phê, quán xá om-xòm đến khuya. |
Vọng
cố hương
Massachusetts, 1/2000
Phạm Hoàng |
Ghi chú:
(1) Làn My Cầu
(2) Đậu phọng rang. |
|
|
|