|

A-
KHUNG CẢNH ĐỔI THAY
Đầu năm 2008,
nhân dịp trở lại cố hương sau nửa thể kỷ xa cách, những thay đổi
hay là nhiều sắc thái mới về phương diện địa lý và đời sống xã
hội quê hương được ghi nhận như sau:
-Quốc lộ số 5 từ Hà Nội qua Hải Dương đến Hải Phòng xưa chỉ đủ cho
hai xe hơi đi cùng hay ngược chiều; thì nay đã trở thành đường
cao tốc hai chiều, mỗi bên có ba len, thêm một len riêng cho xe
đạp và xe máy. Ngã ba nay là Ngã tư Quán Gỏi có một cầu vượt cho
dễ dàng rẽ vòng vào Kẻ Sặt hay đi Cẩm Giàng.
-Từ Quán Gỏi
vào Kẻ Sặt, ngay phía trái, người ta thấy có một công ty thực phẩm
gia súc của Mỹ đề bảng ‘’American Feed Company’’ với cờ Sọc Sao
Trắng và cờ Đỏ Sao Vàng phất phới bay trong gió. Quả thật là thời
kỳ hội nhập vào WTO, nên chẳng còn thù, mà chỉ là bạn !
Từ Cầu Sắt Đến
Cầu Đúc
-Đoạn đường
Quán Gỏi - Cầu Sắt xưa hai bên là đồng ruộng, nhưng nay đều là nhà
cửa, buôn bán tấp nập. Tại Cầu Sắt, cạnh ngả đường cũ dẫn vào Phố
Sặt, hiện có một con đường nhựa mới rộng rãi chạy thẳng sang Cầu
Tranh, phía ngoài đường đá cũ, bọc qua Khu Nhà Phước, băng trên
những cánh đồng, cắt ngang đê Đằng Bùi. Cánh đồng Đằng Vối và Đằng
Bùi xưa rất thôn dã mà nay lại có những nhà máy ngoại quốc, cả xe
cơ giới cũng đang làm việc trên Đê Ông Bống.
-Đền Thánh Vicentê ở góc ngã tư
Cầu Xộp xưa, nay cũng chẳng còn. Bây giờ chỉ là một xóm
nhà của cư dân từ đâu tới. Cầu Xộp ngày nay là một khu vực nối dài
phố Sặt cũ ra. Từ Cầu Xộp trở đi hiện là một đường nhựa rộng rãi
chạy thẳng xuống Phủ Bình. Đây là Đường 20. Nhiều khu nhà máy do
nước ngoài đầu tư đã và đang mọc lên.
Cầu Xộp Ngày Nay
-Ngày nay, từ trong làng ra ngoài phố, tình trạng xây cất nở rộ
lên và rất tuỳ tiện. Nhiều ao cá đã bị lấp đi, mà lấp toàn bằng
cát, trên đó xuất hiện những công trình kiến trúc mới như: nhà ở,
cơ sở và trường học.
-Trong các ngõ xóm, xen lẫn với những căn nhà thấp lè tè lại có
những ngôi nhà cao tầng ngất nghểu nổi lên một cách thiếu hài
hòa. Điều đó cho thấy trong thời kỳ đổi mới, khá nhiều người đã
ăn nên làm ra, cùng với tầng lớp viên chức có thế và có cơ hội tư
hữu, khác hẳn thời bao cấp trong chiến tranh trước đây...
Nhà 4, 5 tầng mới vươn lên
giữa những nhà 1 tầng cũ

-Ngày nay không còn cái cảnh:
‘’Hôm nay trời lại mưa phùn,
"Đường em đi học lầy bùn khổ chưa’’, nữa.
-Mọi đường ngõ xưa từng lát gạch nghiêng hoặc chỉ là nền đất lầy
lội nay đều đã được láng xi măng cả, tuy vẫn còn những con đường
ngoằn nghoèo. Đặc biệt ở cả ba khu Thượng, Trung, Hạ chẳng còn
thấy một mái tranh nào nữa, mà đều là những mái ngói. Tuy nhiên,
nhiều bức tường cũ thì đều rêu phong hoặc bị soi mòn và phủ lớp
muối diêm.
-Trong làng, chỉ còn thấy thưa thớt những ông gìà bà cả ở lại vì
vẫn gắn bó với ngôi nhà xưa thửa vườn cũ; còn giới trẻ bây giờ đều
thi đua ra phố hoặc những khu tân lập để làm ăn, phát triển, và
xem ra đều khá cả.
-Điều sót sa ấy là cư dân Kẻ Sặt ngày nay không còn đồng nhất nữa.
Có nhiều người từ đâu tới cùng chung sống giữa những gia đình
thuần tuý gốc Sặt. Các nhà rộng rãi với sân phơi lúa như thể một
bãi bóng đã di cư vào Nam, nay trở thành cả một chòm xóm của nhiều
hộ, sân ngăn ra làm những lối đi mới.
-Không nói gì ở ngoài Phố, ngay trong làng mà nay cũng có cửa hàng
bán đồ cúng kiêng như vàng mã.Có cả chùa và nghĩa địa Phật Giáo
nữa. Còn đâu là tính toàn tòng như xưa kia? Kẻ Sặt đang dần
dà trở thành một cộng đồng đa văn hóa. Nhưng dù sao thì người gốc
Sặt vẫn là số đông, và nhiều truyền thống tốt đẹp vẫn
được bảo tồn.
-Điếm Khu Trung không còn hình dáng trước đây, mà đã được xây lại
theo một kiểu tân cổ giao duyên khác, nhưng vẫn giữ niên đại cũ
1937:
Điếm Khu Trung Mới

-Ao Rùa đã bị
lấp đi mất rồi. Đây là kế hoạch của giới chức nắm quyền quản lý,
để chia lô bán cho dân cư. Con rùa đá trên bờ cũng bị đập cụt
mất đầu! Kế hoạch bán ao chưa thể thực hiện được, vì cả ban quản
trị cũ có chủ trương
đều đã bị bay chức. Và nhiều lời bàn loạn về những dấu chỉ rằng
thế đất Rùa đã bị ‘’động’’, đang được trao đổi vào những lúc tửu
hậu trà dư...
Rùa Đá Và Cột Đèn Trên Bờ Ao Rùa

-Tương tự như tình trạng nêu trên của Ao Rùa, Ao Đình ở xéo
trước Đình Làng nay cũng đã bị lấp đi mất. Còn cái Giếng
Đình đối diện với Đình Làng thì chưa hay nói đúng hơn là không dám
lấp đi nữa, vì cứ theo nhiều câu truyện xưa nay thì đây là cái
giếng rất linh thiêng với những hiện tượng kỳ quái phi thường từng
và vẫn đang xẩy ra...Tuy nhiên bờ, tường giếng thì bỏ hoang phế và
mặt hồ chỉ đầy những bèo tây:
Giếng
Đình Ngày Nay

-Ao Chạ sau Đình cũng đang hẹp lại. Bờ ao cạnh đường đá sang Cầu
Tranh đã bị lấn và một dẫy phố mới mọc lên.
-Đền Thánh Camêlô với phong cảnh nên thơ, xưa từng là nơi cưu mang
những người vô gia cư, nay trở thành một nghĩa trang liệt sĩ địa
phương.
-Ngay trên Nấm Thiêng hay Nấm Kim Cương xưa gần Nhà Ga, hiện là
một tòa nhà xây cao tầng, đề Ngân Hàng Phát Triển Nông Thôn Huyện
Bình Giang. Huyện Lỵ Cũ hay Bốt Đỏ bây giờ là một cơ sở quân sự.
Những dấu vết cũ chỉ là vài lô cốt với lỗ châu mai còn lại.
-Cũng tương tự như thế, Trường Công, Trường Ga xưa, vườn hoa Con
Cóc chẳng có dấu vết gì còn lại. Phố Sặt vẫn còn nhiều cửa hiệu
cũ, thêm những cửa hiệu mới, với những kiểu cách cao tầng thái
quá. Những con đường xưa ở Ngã Năm cũ nay đều là những dãy phố,
với cửa tiệm hai bên san sát. Thị trấn Kẻ Sặt đã được mở rộng rất
nhiều, thậm chí có cả Ngã Năm mới nữa.
-Chợ Sặt nay đã bị thu hẹp lại khá nhiều vì mất ba mặt chợ là ba
dãy nhà phố. Nhưng cảnh mua bán vẫn tấp nập như xưa,và không
ngừng thu hút dân chúng từ các vùng xung quanh đến.
-Chợ tết Mậu Tý ở phố Sặt thật vô cùng tấp nập và nhộn nhịp với
biển người, xe cộ và rừng hàng hóa từ hạ cám đến thượng vàng. Đặc
biệt chợ hoa thì tưng bừng, nhất là hoa đào, hình ảnh ấn tượng của
tết Miền Bắc. Cũng không thể quên được cái rét cắt da là đặc điểm
của mùa đông cố hương từ xa xưa.
-Bến bè thì hoang vắng, rác rến ngập cả lên. Bây giờ người ta chở
gỗ nứa bằng xe hơi. Nhiều doanh nhân trẻ ra đời, buôn bán Bắc Nam.
Bờ sông bị lấn dần khiến cho Sông Sặt trở nên hẹp lại, nhưng vẫn
còn những con đò nối liền hai nơi.
-Xung quanh làng không còn những con cừ và luỹ tre xanh bao bọc
nữa; có chăng chỉ là mấy khóm tre đơn độc mọc rải rác đó đây. Duy
chỉ còn đoạn cừ ở cánh đồng Đằng Bùi chạy tới cánh đồng Đình Trong
mà thôi.
-Con đường đá xưa ở sau huyện chạy qua Khu Thượng và Đình Làng
sang Cầu Tranh, nay là một dãy phố mới. Ruộng và ao đều bị lấp
đi. Từ ngoài phố vào trong làng không còn cảm thấy xa xôi như
trước nữa. Hẳn là không gian và thời gian vật lý đã thay đổi bởi
không gian và thời gian tâm lý của con người.
-Cũng chẳng thấy một cái cổng làng hay cổng ngõ nào còn lại. Làng
quê đang tiến dần tới thời kỳ đô thị hóa. Dấu vết Cầu Vồng nay chỉ
là
một cái cống nước nhỏ. Đoạn cừ và nhánh sông xưa đã bị lấp đi
rồi.
-Cái giếng bên cạnh Điếm Khu Thượng không còn nữa, nay là một
tượng đài Thánh Gia rất mỹ thuật, với hàng rào sắt xung quanh.
Cũng vậy, ao sen đằng trước Điếm Khu Hạ nay lại xuất hiện một núi
đá nhân tạo là Hang Lộ Đức, với những cây si bao phủ lên như một
hòn non bộ lớn.
-Thánh đường chính đã được đại tu vào dịp đón mừng năm thánh
2000. Nhưng rất tiếc tường lại quét vôi vàng là ‘’mầu cơ quan nhà
nước’’, khiến cho mất đi nét cổ kính xưa, lại bị loang lở mau
chóng. Mấy gian nhà dẫy gần tháp chuông bên phải tính từ ao lấp
nhìn lên đã phá bỏ, để được thay thế bằng ngọn núi Đức Mẹ Sầu Bi.
Công trường nhà thờ được mở rộng hơn, có tường hoa bao quanh cả
sân ao lấp. Đầu nhà thờ lại xây một nhà giáo lý đồ sộ cao 3 tầng,
cao hơn cả mái thánh đường, khiến làm mất cả cảnh quan nguy nga
của thánh đường đi!
-Đền thánh An Tong cũ đã phá bỏ hoàn toàn, và một ngôi đền mới với
lối kiến trúc cổ điển tây phương (gothique), mà khi trông thấy
thì lòng trí như được nâng lên. Từ xa xưa Đền Thánh An Tong vốn
là trung tâm phụng vụ của Họ An Quý, thuộc Giáo Xứ Kẻ Sặt, nhưng
bây giờ đã trở thành Giáo Xứ An Quý độc lập, với sinh hoạt sốt
sáng, đông đảo, thu hút cả những người bên lương.
Đền Thánh An Tong Mới
B- ĐỜI
SỐNG VẬT CHẤT
-Cũng như đời sống của bà con Kẻ Sặt Miền Nam, hầu như nhà nào
cũng có điện, nước kiểu thành phố. Không còn mấy nhà giữ lại bể
nước mưa nữa vì môi trường không khí bị ô nhiễm, nên cũng dùng
nước lọc đóng chai. Có những máy lọc hiện đại sản suất ngay tại
tư gia.
-Nhiều gia đình xây cất được nhà cửa khang trang, cao ráo và tiện
nghi hơn. Hầu hết phòng vệ sinh đã được tân trang theo kiểu mới
khá sạch sẽ. Giấy cuộn, giấy bọc lau tay đều được dùng rộng rãi,
tuy phẩm chất chưa cao. Tất cả những yếu tố đó đã chứng tỏ được
nét văn minh tiến bộ trong đời sống.
-Phòng khách cũng có bàn ghế salon gụ hay tân thời. Một số nhà
vẫn còn trường kỷ, sập trạm, tủ khảm, câu đối và hoành phi cổ
kính. Nhiều sân trước còn thấy những cây cảnh được uốn nắn khéo
léo với hòn non bộ.
-Một điều không thể quên ấy là Sặt Bắc ngày nay rất ít muỗi và
ruồi. Nếu lại ở trên gác cao nữa thì chẳng thấy con nào!
-Đa số nhà đều có đủ các tiện nghi gia dụng phổ thông như: truyền
hình, quạt máy, lò sưởi, bếp gas, tủ lạnh, máy giặt, lò vi ba
(micro wave), giường nệm, điện thoại liên lạc địa phương, trong
nước và quốc tế. Các bà bán hàng ở chợ cũng dùng cả cell phone
hay mobil telephone, gọi tắt là ‘’di động’’:
-‘’A lô, bố nó chở thêm thịt ra chợ nhá!’’
-‘’Thì đang đi đây’’.
-‘’
Ô. Kê’’.
-Trẻ em bây giờ không còn phải nặn đất sét nữa, mà lại có những đồ
chơi điện tử hiện đại, cả trên màn ảnh máy vi tính thời thượng.
-Cũng như ở Miền Nam, bà con thường đề cập tới tiền Triệu hay bạc
Tỷ; nên có thể nói cho vui mà không sai rằng ngày nay,...cả nước
đều là Triệu Phú! ( Thực tế là do hối suất của tiền trong nước
hiện nay. Lúc những dòng này được viết thì 1 đô la Mỹ bằng 16.500
đồng Việt, hoặc 100 USD bằng ngót 2 triệu VND rồi ! )
-Xe hơi và xe gắn máy có thể nói là còn nhiều hơn cả xe đạp nữa.
Nhưng chẳng mắy ai tôn trọng luật lưu thông an toàn, nên tai nạn
cứ xẩy ra thường xuyên. Lái xe ở Mỹ với tốc độ 120 cây số một giờ
mà về đây cũng chịu thua luôn.
-Các cửa hiệu có đầy đủ mọi mặt hàng máy móc điện tử hiện đại như
ở Hoa Kỳ. Có xe buýt chạy mỗi 15 phút một chuyến đi Hà Nội, Hải
Dương và Hải Phòng.
-Khắp ngõ xóm
nay đầy rẫy những mỹ viện với bảng hiệu bằng tiếng Anh; nào Beauty
Salon hoặc Hair and Nail, và cả những quán Café Karaoke, Café Internet.
-Thịt cầy vẫn là món khoái khẩu, lại có bia Hà Nội nữa thì…không
chê vào đâu được. Về giải trí mà cũng là đỏ đen thì chắn và tổ tôm
vẫn thịnh hành, nhất là vào dịp tết.
-Khi có việc hiếu, hỷ, nhiều nhà không cần phải bác rạp hay làm cỗ
phức tạp nữa vì nay đã có những dịch vụ đảm trách rồi.
-Bà con cho biết: ‘’Ở Sặt Bắc bây giờ cái gì cũng có cả, chỉ
trừ...quán bia ôm thôi’’. Câu nói vui mà rất thật và đáng mừng,
vì chứng tỏ truyền thống đạo đức vẫn còn nguyên vẹn giá trị nhân
bản và đức tin công giáo.
-Nông nghiệp tuy không còn phát triển như thời xa xưa, nhưng cũng
không phải túng thiếu hay gò bó như thời bao cấp và hợp tác xã
nữa. Một số nhà chăn nuôi gia súc đủ cho nhu cầu địa phương,
trồng mầu, trồng rau vừa phải trong vườn hay ngoài ruộng; hoặc cầy
cấy vài ba sào lúa đủ tự túc về lương thực. Công việc nhà nông
ngày nay không lấy gì làm vất vả lắm. Kỹ thuật trồng lúa đơn giản
và nhanh chóng với giống lúa ngắn ngày. Khởi đầu, chỉ cần một
khoảng sân hay nhờ một chỗ trống nơi công trường nhà thờ, trải một
lớp bùn và gieo thóc giống lên...
-Về một mặt khác, trong những thập niên trước đây, ở Sặt Nam,
nhiều gia đình có con em vượt biên, rồi đến những đợt di dân, bảo
lãnh hay tị nạn chính trị tại Mỹ Châu, Úc Châu. Ngày nay, ngoài
Sặt Bắc, nhiều gia đình cũng có con em đi xuất khẩu lao động tại
các nước Đông Âu , kể cả những nước Á Châu. Mặc dầu với điều kiện,
với ‘’thủ tục đầu tiên’’ tới hàng chục, có khi là hàng trăm triệu
đồng, nhưng sau những tiêu cực đó vẫn đem lại những tích cực và
lợi ích. Thực vậy, các gia đình này đều có được cuộc sống cao hơn
và rất khá giả vì thân nhân đang là ‘’kiều bào’’ ở nước ngoài.
Dịch vụ chuyển tiền quốc tế Western Union cũng có văn phòng ngay ở
phố Sặt. Dù với tính chất nào, sự kiện tha phương còn là một cách
đầu tư hữu ích cho đất nước và quê hương hiện tại cũng như tương
lai.
Chiều Vê Trên Quê Hương

C- ĐỜI
SỐNG TINH THẦN
-Ngoài những vật đổi sao rời theo thời gian và thời thế, và vượt
trên cả đời sống tiến bộ, như tường thuật ở những dòng trên, có
những sắc thái về đời sống tình cảm, tâm linh, tinh thần của bà
con Kẻ Sặt Miền Bắc ngày nay rất đáng trân trọng và được ghi
nhận với những nét son:
-Đó là Tình Người không hề thay đổi mà còn đậm đà hơn. Tình Người
ở đây bao gồm tình nghĩa gia đình, gia tộc và đồng hương. Từ người
thân đến người sơ, mỗi khi gặp nhau thì nỗi vui mừng thể hiện rõ
nét trên khuôn mặt rạng ngời, nhất là sau bao nhiêu năm trời xa
cách. Nhiều trẻ em thấy ai có vẻ từ xa tới thì cũng chào hỏi lễ
phép thân thiện và sẵn sàng giúp đỡ khi hỏi thăm.
-Có những người anh chị em tuy chưa hề bao giờ gặp nhau, mặc dầu
đã đều bước vào tuổi năm, sáu mươi cả rồi, vì tình trạng Nam Bắc
chia đôi, nhưng vẫn nghe nói là có liên hệ huyết thống, nay mới
được tận mắt nhìn thấy nhau, thì cũng cùng tỏ hiện rõ tình thân
quý mến, thiêng liêng...Phụ nữ Sặt Bắc vẫn duyên dáng, đảm đang
và khéo nói.
-Lòng yêu mến còn được cụ thể hóa bằng những câu truyện tự nhiên,
việc đón tiếp nồng hậu ân cần, đến nhà thăm hỏi, uống trà, hút
thuốc và lời khẩn khoản dùng cơm... Tiếc rằng thời gian hạn hẹp
nên không thể đáp lại cho trọn vẹn, và cứ cảm khái mãi trong lòng.

-Đêm giao thừa tết Mậu Tý 2008 tại nhà thờ chính trong làng, bộ
chuông vĩ đại Đồ Mi Sol từ hai cây tháp bên đã rền vang lên Hợp Âm
Đô Trưởng (Accord Parfait Do Majeur), êm ái và rộn ràng làm rung
động tâm hồn, không một thứ nhạc khí nào sánh bằng. Thánh lễ được
ghi nhận khá đông đảo, mặc dầu những hàng ghế phía dưới vẫn còn
trống, vì lẽ số lượng giáo dân hẳn nhiên không còn được như trước,
và nay một số đáng kể ngoài Phố lại gia nhập giáo xứ mới An Quý.
-Nghi thức
Vaticanô II đã được áp dụng đồng đều như toàn quốc và hải ngoại.
Lời kinh sốt sáng, tiếng ca hài hòa, hái lộc Lời Chúa nhiệt thành.
Xin tạ ơn Đức Mẹ Mân Côi, Đấng Bổn Mạng của Giáo Xứ Mẹ vẫn không ngừng chăm sóc đời sống đạo của
những người còn lại và những thế hệ mới tiếp theo.
-Đời sống đức tin ở đây đã từng trải qua những giai đoạn thầm lặng
và khó khăn nhưng vẫn sốt sáng; bởi điều kiện lịch sử cũng như do
chính sách xã hội tạo nên. Đến bây giờ cũng còn những dư vị đó, vì
những lẽ phức tạp và tế nhị vẫn tồn tại, có khi lại vì quyền lợi
theo chính sách nữa.... Trong số bà con anh em và bạn hữu tuy là
giáo dân, nhưng cũng đã có một thời trở thành đảng viên... Cho
nên nhiều người tín hữu đã và vẫn có sự chọn lựa là: Sống đạo
trong nội tâm, nói cách khác đó là Đạo Tại Tâm hay Tâm Đạo!
-Thực trạng như thế có hai khía cạnh: Một là sự chọn lựa đó của
giáo dân quả là khôn ngoan và tất nhiên. Mong sao chỉ ở trong
trường hợp bất khả kháng, và nhất thời mà thôi. Hai là nếu cứ thế
mà sống đạo mãi thì lại đơn giản hóa đạo đi. Theo lời Thánh
Giacôbê Tông Đồ thì: ‘’Đức tin không việc làm là đức tin chết’’
(Gc 2.17). Vì lẽ có đầy thì mới tràn, hiện tượng ‘’tràn’’ là những
việc hành đạo hữu hình tự nhiên, để diễn tả niềm tin vô hình siêu
nhiên. Phúc Âm cũng có Lời rằng: ‘’Được lãi cả thế gian mà thiệt
mất linh hồn nào có ích gì ?’’ (Mc 8.36). Và rằng :’’Người ta sống
không nguyên bằng cơm bánh, nhưng còn sống bởi Lời do miệng Thiên
Chúa phán ra’’ (Mt 4.4). Lời ở đây hẳn là những giá trị tinh thần
và tâm linh vậy.
-Vả lại, nay nhiều người cũng đã tự ra khỏi hay bị khai trừ, mà
chẳng còn liên hệ gì với đảng nữa. Với thời kỳ cởi mở và hội nhập
này, thời kỳ mà tư duy và ý thức đã đổi mới, bầu khí sinh hoạt tôn
giáo, nói riêng ở Sặt Bắc, cũng đã được cải thiện rất nhiều. Hai
lãnh địa Nhà Chung và Nhà Phước tuy rộng rãi mênh mông, nhưng
chưa bao giờ bị trưng dụng cả. Các hội đoàn công giáo tiến hành
lại có những sinh hoạt hầu như bình thường. Xin tạ ơn Chúa hằng
cho sau cơn mưa, thì trời lại sáng. Xét cho cùng, những viên chức
đương quyền cũng đều là những anh chị em con cháu cả, mà cơ bản
vẫn là hiền thục và hiền lương. Như thế thì Dân Tộc lại vui vầy hòa hợp, Đất Nước đầy triển vọng
tiến lên!
-Nguyên nhân
khác khiến cho những giáo dân có ý thức đã phải chọn lựa Đạo Tại
Tâm cũng còn do chính một vài mục tử gây nên. Có vị rất đạo hạnh,
gương mẫu và trình độ, như vị đương nhiệm. Nhưng đáng tiếc lại
từng có vị ’’xây’’ thì ít mà ‘’cất’’ lại nhiều, tài vật thiếu công
khai, tự quản trị ngân quỹ do bá tánh trong và ngoài nước đóng góp, xa rời đàn chiên, chỉ thân với những chiên béo, hưởng thụ vật
chất bằng những tiện nghi hiện đại. Ngoài ra, còn hay được những
trùm, trưởng cứ bày vẽ lai rai nữa, thì nào có khác chi người đời,
và tránh sao khỏi những cám dỗ thế gian ? Nhiều khi giáo dân cũng
làm hư cả mục tử đi!
-Một bà Anna kêu ca: ‘’Gớm hội đoàn gì mà chỉ thấy cha kêu đóng
góp thôi’’. Một ông trương phàn nàn: ‘’ Vừa đi nước ngoài về đã
mua ngay một cái ô tô mới toanh’’. Một giáo dân phát biểu: ‘’Giảng
Lời Chúa mà cứ nói những gì ở đâu thôi’’ v.v..và v.v...
-Mục tử chẳng thể hiện đời sống khó nghèo, không có thiện chí còn
thiếu cả khả năng thực thi sứ vụ cao quý của mình, thì làm sao có
thể lãnh đạo tinh thần giáo dân, nâng cao đời sống đức tin của họ
lên, mới khiến có người đành bỏ cả thánh đường mà chỉ còn thờ
Chúa trong lòng thôi?
-Đúng như lời nói thẳng và nói thực của các cụ ta từng than rằng:
‘’Đã hàng mấy trăm năm rồi, mà Đạo vẫn chưa ra khỏi Cầu Sắt, cũng
chẳng tới được Cầu Tranh!’’ Đây là nỗi bức xúc trong Giáo Hội mà
các vị ở trong trường hợp đó cần khẩn cấp tự kiểm về thiên chức
của mình. Ngay cả việc đào tạo từ chủng viện cũng mong được quan
tâm xét lại.
-Nói như thế không hề là đả phá, nhưng chỉ vì thiện chí xây dựng,
để buồn phiền giây lát và xin hãy cùng cầu nguyện cho các ngài
được xứng đáng với ơn gọi hơn. Sự thật có thể là phũ phàng. Trung
ngôn thì nghịch nhĩ. Nhưng thuốc có đắng mới đã được tật. Hơn
nữa, Lời Chúa cũng từng khẳng định; ‘’Chính Sự Thật sẽ giải thoát
anh em’’.
*Thôi thì hãy bàn tiếp những điểm tích cực:
-Truyền thống ngắm nguyện Mùa Chay vẫn còn duy trì bền vững.
Nhiều giọng ngắm đã được thâu vào CD và gửi cả ra hải ngoại nữa.
Quả thực, giọng ngắm đứng và than quyển địa phận Hải Phòng, đúng
ra là giáo xứ Kẻ Sặt, vẫn là giọng hay số 1. Đó là một giai điệu
theo Ngũ Cung Đông Phương, khi chuyển sang Thất Cung Tây Phương
thì tương đương với âm giai La Thứ ( La Mineur), nghe man mác
buồn thương.
-Trong việc nguyện giỗ, thay vì đọc kinh Phục Rĩ bằng Hán Văn như
thời xưa, bà con bây giờ đọc kinh đó bằng Việt Ngữ, với lời thơ
lục bát và cung điệu vô cùng thiết tha, chẳng hạn:
‘’Chúng con cả dám khấu đầu,
Hết lòng van thiết âu sầu kêu xin,
Rộng tha phần phạt luyện đền,
Cho linh hồn ấy được lên Thiên Đàng’’.
-Song song với tình hình khả quan đó, về những phát biểu chính
trị, xem ra bà con ngoài Bắc có vẻ thoải mái và ‘’mạnh miệng’’ hơn trong Nam nhiều. Khi nói
về vấn đề này, người ta thường dùng một từ ngữ độc đáo bảo rằng
‘’vô tư’’ mà... Lý do sâu xa là hầu như gia đình nào cũng có người
thân từng góp công của, kể cả máu xương trong cuộc chiến trước đây
!
-Trên phương diện văn hóa cũng có những triển vọng
đáng phấn khởi. Ngoài những cấp 1, 2 và 3 ngay tại địa phương,
một số con em cũng đang theo cấp đại học tại Hà Nội và không ít
người đang làm việc ở các cơ quan công quyền, kể cả là giảng sư
đại học và đại biểu quốc hội. ( Dù nghĩ theo quan điểm nào thì
cũng đáng ghi nhận).
-Trong khi đó, do sáng kiến của những bậc phụ huynh thiện chí,
hiện có 2 quỹ khuyến học thuộc gia tộc và cộng đồng, để cổ vũ và
khích lệ tính hiếu học, vì lợi ích của bản thân giới trẻ và tương
lai làng xứ.

-Như đã tường thuật trong mục ‘’Khung Cảnh Đổi Thay’’ ở trên, do
xu thế phát triển nên nhiều khu đất hoang kể cả ruộng vườn, trong
đó có những ruộng táng mả, nay đã và đương trở thành những con
đường mới, những khu nhà ở tân lập. Việc rời những ngôi mộ cũ về
nghĩa địa chung có khi thì dễ dàng, nhưng nhiều lúc lại khó khăn.
-Dễ dàng nếu gặp ngôi mộ còn nấm đất rõ ràng, dù không có bia theo
lối chôn cất xưa, nhưng chiếu theo gia phả hay trí nhớ của những
người còn lại. Khó khăn vì đã lâu đời, nên nhiều nấm mộ đã mòn lở
đi, trở nên bằng phẳng với mặt ruộng. Vì không còn tìm thấy nên
cứ xây nhà lên. Và rất nhiều trường hợp kỳ lạ đã xẩy ra... Tệ hại
như căn nhà ở đó không có được sự bình an, làm ăn cứ lụn bại. Khả
quan hơn thì người ở trong những căn nhà đó được báo mộng cho biết
còn di cốt, nên lại phải đào xới để trân trọng đem đi cải táng.
-Phong trào tìm di cốt hiện nay khá sôi nổi là việc nhờ các thầy
cúng là những người có khả năng ngoại cảm đặc biệt giúp. Những
người độc đáo đó có khi đến tận nơi mà bảo cho biết ở chỗ nào,
thậm chí chỉ hướng dẫn qua điện thoại mà thôi. Theo những lời kể
thì đều rất chính xác và có hiệu quả.
Sự kiện này quả đã hiển nhiên đặt ra hai vấn đề về lý luận và niềm
tin:
-Lý luận duy vật và triết học hiện sinh quan niệm rằng chết là
hết. Con người trong vũ trụ này chỉ là vật chất, chỉ có thân xác,
không có cái gọi là linh hồn. Cho nên tâm linh hay tôn giáo, thiên
đàng, địa ngục chỉ là những sản phẩm của trí tưởng tượng mà giai
cấp tư sản đặt ra ...
-Tuy nhiên trong thực tế khách quan, vẫn có nhiều hiện tượng phi
thường diễn ra trên thế giới này, nói riêng như những sự kiện mồ
mả đầy tính thời sự nêu trên...Vì thế cho nên không thể loại trừ
những suy tư về niềm tin duy tâm hay tôn giáo nói chung.
-Niềm tin ấy cho rằng chết không phải là hết, chết là sự sống thay
đổi chứ không mất đi. Và rằng con người ngoài thân xác hữu hình,
mỏng ròn và hữu hạn vẫn còn một phần vô hình, vững chắc và vĩnh
viễn gọi là linh hồn.
-Triết gia Hy Lạp Socrate nói ‘’Là người ai cũng phải chết’’. Đó
là quy luật tất yếu của trời đất. Nhưng hồn thiêng thì bất tử.
Bất tử nghĩa là vẫn tồn tại và không xa cách với những người còn
tại thế, nhất là những người thân yêu. Thi hào Nguyễn Du bảo:
‘’Thác là thể phách, còn là tinh anh’’. Tuy nhiên, tình trạng bất
biến và gần cận đó chỉ là thinh lặng và trong giới hạn thời gian
nào đó mà thôi.
-Không Tử viết trong sách Lễ Ký: ‘’Tử tất quy thổ, cốt nhục tệ ư
hạ, âm vi dã thổ, kỳ khí phát dương ư thượng vi chiêu minh’’. Đại
ý: Chết là thân xác trở về với cát bụi, còn phần linh thiêng lại
lên tới chỗ sáng rõ trong vũ trụ. Vì thế mà người đã chết vẫn
thường liên lạc được với người còn sống qua hình thức hiện hình
hay báo mộng. Đó là lẽ tâm linh tương thông, và thường
chỉ tương thông cho những người có tâm hồn tốt lành.
-Tin hay không là tuỳ ý mỗi người, vì ai cũng có quyền
tự do tư tưởng. Nhưng thực tế khách quan vẫn là sự thật hiển
nhiên.
D- NHỮNG
DỮ KIỆN MỚI
Trong dịp trở về này, những dữ kiện mới về lịch sử quê hương cũng
được xác định và hiệu đính lại cho được chính xác hơn, xin được
trình bầy sau đây:
1-Năm 1721,
Trịnh Cương cấm đạo lần nữa, xứ Tráng Liệt bị bao vây và cướp phá,
có tới 150 bổn đạo bị án phát lưu thảo trượng tức là đem đi giết
tập thể và chôn vùi chung dưới một huyệt tại phủ Bình Giang, bên
trên có ghi bảng đề ‘’Giặc Da Tô’’. Tới năm 1924, dân làng đã cải táng và đem về quê hương.
Có 2 nguồn tin:
-Một nói rằng hài cốt của Các Vị được chôn cất tại cánh đồng Mả
Mài, cạnh dòng Sông Đào, với mộ đài xây bằng gạch đã được thiết
lập để tưởng niệm, nên thường gọi là Vườn Thánh.
Nguồn tin mới lại nói rằng hài cốt của Các Vị được
an táng ở cánh đồng Vực sau Đền Thánh Camêlô. Mới đây, lại cải
táng lần nữa để đặt tại ngay lễ đài Nghĩa Địa ngày nay, như những
hình ảnh ghi nhận sau đây:
Chân
Móng Đài Tưởng Niệm 150 Vị Tử Đạo
Trên Bờ Ao Vực
Tại
Lễ Đài Nghĩa Địa Hiện Nay

2- Trong số 117 Vị Hiển
Thánh Tử Đạo Việt Nam được tôn phong năm 1988, có L.M. Vinh Sơn Đỗ
Yến thuộc dòng Đaminh, sinh năm 1764 tại Trà Lũ, Nam Định, bị xử
trảm ngày 30-6-1838 tại Hải Dương dưới thời Minh Mạng. Tuy ngài
không là người gốc Sặt, nhưng lại là vị mục tử coi sóc xứ Sặt, nên cũng gọi là Thánh Tử Đạo Kẻ Sặt; như các vị người nước
ngoài mà chịu nạn tại V.N. thì vẫn gọi là các Thánh Tử Đạo Việt
Nam vậy.
-Nguồn tin trước đây nói rằng: ‘’Năm 1999, nhân dịp
đại tu ngôi thánh đường chính để chuẩn bị kỷ niệm 100 năm Công
Đồng Kẻ Sặt, người ta đã phát giác ra ở trên trần nhà thờ, một cái
hộp đựng chiếc sọ người, có ghi là: ‘’Thủ cấp Cha Đỗ Yến’’.
-Nhưng nguồn tin sau này lại cho biết: Bộ xương
thánh của ngài vẫn được đặt ngay ở tòa cạnh bên phải gian cung
thánh, từ dưới nhìn lên, đã lâu lắm rồi, nhưng không ai biết rõ.
Năm 1957, sau biến cố di cư, thì một số anh em Liên Minh Thánh Tâm
(vì thời cuộc, lúc đó gọi là Nhóm Thánh Ca) khi sắp xếp lại tòa,
đã mở nắp hòm đặt ở giữa tòa, và bất ngờ phát giác ra một bộ xương
sọ ở trong, có ghi những hàng chữ La Tinh và Hán Tự cho biết dó
chính là xương của Thánh Vinh Sơn Đỗ Yến: OSSA - Beati Vincentii
YẾN - Sacerdotis Et Mart - Ord - Praed.
Hộp Đựng Xương Thánh Đỗ Yến
3-Ngoài
ra, còn những chi tiết khác nữa, chẳng hạn tên Tây Ban Nha của
cha tràng Liêm trên bia mộ là Garcia thay vì Gratia, các câu ca
dao và những áng văn chương
quê hương có ý nghĩa địa lý cũng như lịch sử, các giai thoại lý
thú nữa và các địa danh khác chưa liệt kê. Tất cả đều được đính
chính và bổ túc trong ấn bản sắp tới về ‘’Quê Hương Kẻ Sặt’’ vô
vàn dấu yêu.
-Quả thực, dịp Xuân Mậu Tý 2008, từ hải ngoại trở về thăm cố hương
Miền Bắc sau trên dưới 50 năm, soạn giả lại đã được có cơ hội trực
tiếp đếm từng bước trên mọi đường xưa, lối cũ, tay chạm vào cả
những bức tường cổ, mắt đã nhìn kỹ mọi dấu vết đang mòn dần với
thời gian; hoặc được hướng dẫn đi, từ trong làng ra ngoài phố,
xuống bến sông, tới tận từng cánh đồng, bờ ao và cả những làng
xung quanh...Mỗi nơi đều có quay phim cũng như ghi lại hàng ngàn
bức hình...
-Đặc biệt, lại được ăn tết quê hương, và có nhiều lần gặp gỡ,
truyện trò, hỏi han bao việc thời xưa, ngày nay với mọi giới, bằng
hữu, anh em và các cháu cùng những vị cao niên còn lại. Do đó mà
đã ghi nhận được nhiều dữ kiện địa lý cũng như lịch sử mới để bổ
túc, đồng thời đính chính lại những chi tiết đã viết trong ấn bản
trước cho chính xác hơn.
* Thật là một cuộc trở về vô cùng ý nghĩa và hết sức giá trị. Tuy
nhiên, chỉ vỏn vẹn trong mười
hai ngày, nên những nhận xét trên hẳn còn chưa đầy đủ lắm. ‘’Thánh nhân bất tự
mãn túc’’, mong những vị ở nhà bổ khuyết cho, để những thông tin
trên được trung thực hơn.
* Xin ghi nơi đây lời cảm tạ chân thành mọi người
thân yêu đã nhiệt tình hướng dẫn thăm viếng… Xin ngợi ca tình yêu
quê hương nơi mọi tâm hồn vẫn rất...Sặt. Và xin trân trọng chia
sẻ những dòng thân thương này cùng quý độc giả thân mến ở trong
cũng như ngoài nước.
* Dù cho xa cách muôn trùng,
Nhưng tâm tư mãi không ngừng hoài mong.
California, Mùa Phục Sinh 2008
vs
 |