(VietCatholicNews 08/04/2007)

Anh chị em thân mến!
Trong ngày lễ Phục Sinh, Giáo Hội bảo chúng ta rằng Chúa Giêsu Kitô
đã thực hiện cuộc hành trình tới những tận cùng của vũ trụ vì ta.
Trong Thư gởi tín hữu Êphêsô chúng ta đọc thấy rằng Người đã xuống
thẳm sâu mặt đất và Đấng đã xuống cũng chính là Đấng đã lên cao hơn
mọi tầng trời để làm cho vũ trụ được viên mãn (x Ep 4:9).
Thị kiến
của Vịnh Gia, do đó, đã thành hiện thực. Trong bóng tối mịt mùng của
sự Chết, Chúa Kitô tiến đến như ánh sáng – đêm đen thành như giữa
ban ngày, và bóng tối trở thành ánh sáng.
Vì thế, thật là chính đáng
khi Giáo Hội xem những lời tụng ca và tín thác này như những lời đầu
tiên Chúa Phục Sinh thưa với Chúa Cha: “Vâng, Con đã xuống tận cùng
mặt đất, đến cõi âm ty của sự chết, và đem ánh sáng đến những nơi
ấy; giờ đây Con đã trỗi dậy và Con được nâng niu đời đời trong tay
Cha”.
Nhưng, những lời Chúa Phục Sinh thưa với Cha Ngài cũng là
những lời Chúa muốn nói với mỗi một người chúng ta: “Thầy đã sống
lại và vẫn ở với anh em”. Tay Thầy giữ lấy anh em. Bất cứ khi nào
anh em trượt ngã, anh em sẽ trượt vào đôi tay Thầy. Thầy hiện diện
với anh em ngay cả nơi cửa sự chết. Khi không ai còn đồng hành được
với anh em xa hơn nữa, nơi anh em không còn có thể mang theo thứ gì
với anh em, ngay cả lúc đó Thầy vẫn đứng đợi anh em, và vì anh em
Thầy sẽ biến tối tăm thành ánh sáng.
Những lời này của Thánh Vịnh, được đọc như một đoạn đối thoại giữa
Chúa Kitô Phục Sinh và chính chúng ta, cũng giải thích điều gì đã
xảy ra trong bí tích Rửa Tội.
Phép Rửa không phải chỉ là một sự tẩy
rửa hay một sự thanh tẩy, và cũng không phải đơn thuần là một sự đón
nhận vào một cộng đoàn. Đó là một cuộc tái sinh, một khởi đầu mới
của sự sống.
Đoạn thư Thánh Phaolô gởi tín hữu Rôma mà chúng ta vừa
nghe chứa đầy những lời huyền nhiệm, theo đó, trong phép Rửa chúng
ta được “hội nhập” trong sự tương đồng với cái chết của Chúa Kitô.
Trong phép Rửa chúng ta hiến thân cho Chúa Kitô. Người đón nhận
chúng ta vào trong Người để chúng ta không sống cho chính mình nhưng
sống nhờ Người, với Người, và trong Người; để chúng ta có thể sống
kết hiệp với Người và qua đó sống cho tha nhân.
Trong phép Rửa chúng
ta từ bỏ chính mình, đặt sự sống mình trong tay Chúa, và như thế
chúng ta có thể nói như Thánh Phaolô: “Không còn là tôi sống, nhưng
chính Chúa Kitô sống trong tôi”. Nếu chúng ta hiến thân như thế, nếu
chúng ta dám chấp nhận cái chết của chính mình như thế thì biên giới
giữa cái chết và sự sống không còn là tuyệt đối nữa.
Ở phía bên kia
sự chết, chúng ta bên cạnh Chúa Kitô, và như thế từ giờ ấy trở đi,
chết không còn là một biên giới thực sự nữa. Thánh Phaolô nói rất rõ
với chúng ta về điểm này trong Thư gởi Philípphê: “Vì đối với tôi,
sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi. Nếu sống ở đời này mà công
việc của tôi được sinh hoa kết quả, thì tôi không biết phải chọn
đàng nào. Vì tôi bị giằng co giữa hai đàng: ao ước của tôi là ra đi
để được ở với Đức Kitô, điều này tốt hơn bội phần: nhưng ở lại đời
này thì cần thiết hơn, vì anh em”. Ở hai bờ của đường biên sự chết,
Thánh Phaolô luôn có Chúa bên cạnh nên không có sự khác biệt thật sự
nào. Thật thế, Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay của Ngài,
Ngài đặt lên con” (Tv 138 [139]: 5). Với các tín hữu Rôma, Thánh
Phaolô viết: “Không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như
không ai chết cho chính mình. Dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc
về Chúa” (Rm 14:7ff)
Anh chị em tân tòng sắp lãnh nhận bí tích Rửa Tội thân mến,
Sự mới mẻ của bí tích Rửa Tội là đời sống chúng ta nay thuộc về Chúa
chứ không thuộc về chúng ta nữa. Nhưng chính nhờ đó chúng ta không
cô độc, cả trong cái chết, vì chúng ta ở với Chúa là Đấng Hằng Sống.
Trong phép Rửa, cùng đồng hành với Chúa Kitô, chúng ta đã thực hiện
cuộc hành trình xuyên vũ trụ đến tận chốn âm ti cõi chết. Bên cạnh
Ngài và thực ra được che chở trong tình yêu Ngài, chúng ta không
phải sợ chi. Ngài bao bọc chúng ta và đưa chúng ta đi tới những nơi
chúng ta sẽ đến – Ngài chính là Sự Sống.
Chúng ta hãy trở lại lần nữa đêm Thứ Bảy Thánh này. Trong kinh Tin
Kính, chúng ta nói về cuộc hành trình của Chúa Kitô rằng Ngài “xuống
ngục tổ tông”. Điều gì đã xảy ra lúc đó? Vì không có kiến thức về
cõi chết, chúng ta chỉ có thể tưởng tượng ra chiến thắng khải hoàn
của Ngài trên sự chết với những hình ảnh còn khiếm khuyết.
Tuy còn
khiếm khuyết, chúng vẫn có thể giúp ta hiểu đôi điều về mầu nhiệm
này. Phụng Vụ đã dùng những lời của Thánh Vịnh 23[24] để diễn tả
việc Chúa bước vào chốn tối tăm cõi chết: “Hỡi cửa đền, hãy cất cao
lên, cao lên nữa, hỡi cửa đền cổ kính!”. Những cửa tử đóng lại để
không ai có thể trở về từ cõi chết. Không có chìa khóa nào cho những
cửa sắt này. Nhưng Chúa Kitô có chìa khóa.
Thánh Giá của Ngài mở
rộng những cánh cửa tử, những cánh cửa kiên cố. Chúng không còn giam
cầm được nữa. Thánh Giá của Ngài, tình yêu mãnh liệt của Ngài là
chìa khóa mở chúng. Tình yêu của Đấng, dù là Thiên Chúa, đã trở
thành phàm nhân để chết đi - tình yêu này có quyền năng mở toang
những cánh cửa này. Tình yêu này mạnh hơn cái chết. Những tranh ảnh
của Giáo Hội Đông Phương trình bày cách thức Chúa Kitô tiến vào thế
giới của sự chết. Ngài mặc áo ánh sáng, vì Thiên Chúa là ánh sáng.
“Tối tăm chẳng có chi mù mịt, và đêm đen sáng tỏ như ban ngày” (x.
Tv 138[139]12). Khi bước vào cõi chết, Chúa Giêsu mang những dấu
đanh, những dấu vết của cuộc thương khó: những vết thương và đau khổ
của Ngài đã trở nên quyền năng: đó là những tình yêu khuất phục sự
chết. Ngài gặp gỡ Ađam và tất cả những người nam nữ đang chờ đợi
trong đêm đen của cõi chết. Khi chúng ta nhìn đến các ngài, chúng ta
có thể nghe văng vẳng lời cầu của ông Giôna: “Từ lòng âm phủ, con
cầu cứu, Ngài đã nghe tiếng con” (Gn 2:2) Trong mầu nhiệm nhập thể,
Con Thiên Chúa nên một với nhân loại – với Ađam. Nhưng chỉ trong lúc
này, khi Ngài đã hoàn tất hành vi yêu thương tột cùng qua việc bước
xuống đêm đen của cõi chết, Ngài mới thực sự hoàn tất cuộc hành
trình nhập thể. Qua cái chết, giờ đây Ngài nắm lấy tay Ađam và tay
của mọi người nam nữ đang chờ đợi Ngài và đưa họ vào cõi ánh sáng.
Nhưng chúng ta lại có thể hỏi: tất cả những hình ảnh này có ý nghĩa
gì? Điều thực sự mới mẻ đã xảy ra trong trình thuật về Chúa Kitô là
gì? Linh hồn con người được tạo thành bất tử cho nên chính xác là
Chúa Kitô đã mang lại điều mới lạ gì? Linh hồn đúng là bất tử bởi vì
thật độc đáo là con người vẫn trong trí nhớ và tình yêu của Thiên
Chúa, dù con người có vấp phạm.
Nhưng năng lực của chính con người
không thể đưa con người lên nổi tới Thiên Chúa. Chúng ta thiếu những
đôi cánh cần thiết để đưa chúng ta lên những tầng cao này. Hơn thế
nữa, không gì khác có thể thỏa mãn muôn đời khát vọng con người
ngoại trừ được bên Chúa. Đời đời không được kết hiệp với Chúa là một
sự trừng phạt.
Con người không thể đạt được những tầng cao này bằng
chính mình nhưng con người ước ao những điều đó: “Từ thẳm sâu con
kêu lên Chúa..” Chỉ có Chúa Phục Sinh mới có thể đưa chúng ta đến sự
hiệp nhất với Thiên Chúa, tới những nơi năng lực chúng ta không thể
đưa chúng ta đến. Chúa Kitô thực sự đặt con chiên lạc lên vai mình
và đưa nó về nhà. Bám víu vào Nhiệm Thể Ngài chúng ta có sự sống, và
trong tình hiệp thông với Nhiệm Thể Ngài, chúng ta đến được chính
nơi lòng Chúa. Chỉ có như thế sự chết mới bị khuất phục, chúng ta
mới được tự do và cuộc sống mới tràn trề hy vọng.
Đây là niềm vui của Lễ Vọng Phục Sinh: chúng ta được giải thoát.
Trong sự phục sinh của Chúa Kitô, tình yêu đã được chứng tỏ mạnh hơn
sự chết, mạnh hơn sự dữ.
Tình yêu đã khiến Chúa Kitô đi xuống, và
tình yêu cũng là năng lực đưa Ngài đi lên. Đó là quyền năng nhờ đó
Chúa đưa chúng ta lên với Ngài. Trong sự hiệp nhất với tình yêu
Ngài, được nảy sinh trên đôi cánh của tình yêu, như những người biết
yêu, chúng ta hãy cùng với Ngài đi xuống thế giới của tối tăm vì
biết rằng qua đó chúng ta cũng sẽ đi lên với Ngài. Trong đêm nay,
chúng ta hãy cầu nguyện rằng:
Lạy Chúa, xin chỉ cho chúng con thấy
tình yêu mạnh hơn hận thù, tình yêu mạnh hơn sự chết. Chúng ta hãy
đi xuống những nơi tối tăm và âm ti của thời đại tân tiến này, và
nắm lấy đôi tay những ai đang chờ đợi chúng ta.
Hãy mang họ đến nơi
ánh sáng! Trong những đêm mịt mù của chính con, xin Chúa ở bên con
để đưa con lên! Xin giúp con, xin giúp tất cả chúng con để cùng Chúa
bước xuống những nơi tối tăm của những người đang chờ đợi Chúa,
những người từ thẳm sâu đang kêu lên Ngài! Xin giúp chúng con mang
ánh sáng của Chúa đến cho họ! Xin giúp chúng con nói tiếng “vâng”
với tình yêu, một tình yêu khiến chúng con cùng đi xuống với Chúa và
qua đó cùng đi lên với Ngài. Amen!
J.B. Đặng Minh An dịch