Am 8:4-7; 1 Tm 2:1-8; Lc 16:1-13
Suy Niệm của Sr Margareta Maria
Hiền
Trong đoạn Tin mừng này ông chủ
đã khen người quản gia bất lương đó hành động khôn khéo. Nhưng ta phải
hiểu thời và nơi Chúa Giêsu nói dụ ngôn. Theo thời đó ở Palestina, người
quản gia có quyền cho người khác vay tài sản của chủ mình mà họ không
được chút thù lao nào, nên trong lúc giao kèo ông có thể ghi số lượng
trội hơn số họ mượn. Nhờ đó khi thu lại ông được thu số dư khi cho
vay làm của riêng mình. Cùng đường lối đó, có thể người quản gia
trong dụ ngôn này tính lại cho những người vay mượn chỉ ghi lại số
lượng ông chủ phải thu hồi thôi. Như thế người chủ không bị thiệt
mà người nợ lại biết ơn người quản gia. Vậy phải hiểu người quản
gia bất lương không phải vì ông đã sửa đổi số lượng ít đi, nhưng vì
ông đã khôn khéo xếp đặt dự tính cho tương lai.
"Quả vậy con cái đời này..." nghĩa là thuộc về thế gian này,
chỉ biết đời này và hành động cho đời này mà thôi. Cùng với Lời
Chúa dạy hôm nay, chúng ta hãy đọc và học hỏi thêm trong câu truyện sau
đây:
Có một nhà truyền giáo lão thành và khôn ngoan đến diễn thuyết cho các
học sinh tại một trường Trung học. Sau bài giảng thuyết, ông nấn ná
chuyện trò với một số học sinh sắp ra trường. Ông hỏi Robert - một học
sinh trẻ, thông minh:
- Này bạn, bạn có dự tính gì cho tương lai không?
- Tôi sẽ theo học trường Luật.
- Và rồi sau đó?
- Tôi sẽ cước vợ, có con cái, lo làm ăn, hành nghề luật sư.
- Và sau đó nữa, Robert?
- Tôi không còn có một chương trình nào nữa?
Nhà truyền giáo đưa mắt nhìn Robert - một cái nhìn đầy yêu thương, và
quan tâm của một người cha đối với con mình. Ông nói :
-Này bạn trẻ thân yêu ơi, các chương trình của bạn thật quá ngắn hạn,
chỉ kéo dài được vỏn vẹn có 75 hay 100 năm là cùng. Bạn hãy có những
chương trình đủ dài hạn để đưa Thiên Chúa vào đó, và đủ rộng lớn
để bao gồm thời gian vĩnh cửu nữa. Như thế bạn mới là một người
thông minh và khôn ngoan thực.
Thường con người chỉ lo đặt những chương trình cho đời sống vật chất
mau qua tạm bợ này, mà quên đi một cuộc sống quan trọng và trường cửu,
cuộc sống đó được nuôi dưỡng và vun trồng bằng chính những của mau
qua hư nát này. Trong chương trình Triệu phú trên đài truyền hình, người
ta hỏi những người thắng được nhiều tiền , với số tiền đó họ sẽ
làm gì. Câu trả lời thông thường : tôi sẽ làm một cuộc du lịch thật
lớn, mua nhà mới, xe mới, sửa chữa nhà cửa..., chung quy là họ luôn có
đầu óc tính toán để sinh lợi, để hưởng thụ.
Con cái trần gian thực khôn khéo hơn con cái của sự sáng, họ biết dùng
những gì họ có để làm lợi bằng đủ mọi cách có thể. Còn con cái của
Thiên Chúa thì sao? Hãy nghe lời Chúa dạy mỗi người chúng ta trong dụ
ngôn này : "Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng tiền của
(tức là quyền lực để thống trị thế gian) bất chính mà tạo lấy bạn
bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi vĩnh cửu."
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết thực sự lắng nghe và hiểu được lời
chỉ dạy của Chúa để chúng con biết làm cho mình một dự án tương lai
cho cuộc sống vĩnh cửu dưới ánh sáng Tin Mừng.