VietCatholic News (17/02/2003)
Người bại liệt chịu nhiều thiệt thòi. Không làm
được những việc cần làm. Không đến được những nơi muốn đến. Đức
Giê-su làm phép lạ chữa nhiều bệnh. Tin ấy lan tới mọi hang cùng ngõ hẻm
thành Ca-phác-na-um. Người bại liệt nghe biết, nhưng ông không làm cách
nào đến gặp Đức Giê-su để xin Người chữa lành. Đó là hình ảnh của
những tâm hồn bại liệt. Chúa vẫn rộng rãi ban phát ân huệ của Người,
nhưng những tâm hồn bại liệt, dù muốn cũng không thể đến lãnh nhận
được.
Có tâm hồn bị bại liệt vì yếu đuối. Tâm hồn yếu đuối bị những
đam mê, dục vọng đè bẹp, không sao chỗi dậy được. Đam mê, dục vọng
giống như những sợi dây, rất mềm mại nhưng cũng rất chặt chẽ. Tâm hồn
bị đam mê, dục vọng trói buộc sẽ trở nên tê liệt, thấy những điều
tốt đẹp nhưng ngại ngùng phấn đấu, mất hết ý chí chỗi dậy, vươn
lên.
Có tâm hồn bị bại liệt vì do dự. Tâm hồn do dự có nhiều ước muốn
tốt đẹp, nhưng cứ mãi băn khoăn suy tính, rồi cơ hội qua đi mà vẫn
không làm được điều mong muốn. Truyện ngụ ngôn kể lại : có con ngựa
vừa đói vừa khát. Người ta đem đến một máng cỏ và một máng nước.
Con ngựa cứ quay sang máng nước rồi lại quay sang máng cỏ, không biết
nên ăn hay nên uống trước. Sau cùng nó chết vì đói và vì khát. Ngạn ngữ
Pháp có câu : Hoả ngục được lát bằng những ước muốn tốt. Ước muốn
suông mà không làm sẽ chẳng giúp thăng tiến thân phận con người.
Có tâm hồn bị bại liệt vì chai đá. Tâm hồn chai đá hoàn toàn mất hết
khả năng ước muốn điều lành, thờ ơ với việc thăng tiến bản thân,
dị ứng với những việc đạo đức. Đây là thứ bại liệt đáng sợ nhất.
Người bại liệt trong Tin mừng đã tìm ra phương thế để đến với Chúa.
Ông nhờ những người thân khiêng tới. Cảnh 4 anh em khiêng người bại liệt,
trèo lên mái nhà, rỡ ngói, thả chiếc cáng xuống trước mặt Đức Giê-su,
cho ta thấy một đức tin đơn sơ trong sáng.
Đức tin đơn sơ trong sáng không suy tính, do dự, nhưng cương quyết bắt
tay vào việc làm. Nhìn thấy việc phải làm, họ bắt tay vào làm ngay
không để chậm trễ, không mất thời giờ bàn bạc, so đo, tính toán, trốn
tránh trách nhiệm. Biết người bệnh cần gặp Đức Giê su, họ lập tức
đi tìm cáng và bảo nhau khiêng người bệnh đến ngay.
Đức tin đơn sơ trong sáng lập tức lên đường, không chịu ngồi lì một
chỗ. Đã quyết là lên đường ngay, không ngần ngại vì đường xa, không
e dè vì gánh nặng. Họ khiêng người bệnh, nhưng bước chân vẫn thoăn
thoắt, ánh mắt vẫn tin tưởng, nụ cười vẫn vui tươi vì tâm hồn họ
luôn luôn sẵn sàng lên đường.
Đức tin đơn sơ trong sáng giúp họ đồng tâm nhất trí với nhau. Niềm
tin chân thực loại trừ mọi xung khắc bất đồng, dẫn đến đoàn kết,
hợp tác, cùng nhau làm những việc tốt có ích lợi cho người khác.
Đức tin đơn sơ trong sáng không lùi bước trước khó khăn. Gặp đám đông
vây quanh, chắn lối đến với Đức Giê su, họ không sờn lòng nản chí,
không bàn chuyện tháo lui, nhưng cương quyết tìm biện pháp khắc phục những
khó khăn. Đã nỗ lực đổ mồ hôi để khiêng người bệnh đến, giờ đây
họ lại phải nỗ lực vận dụng trí não để tìm cách đưa người bệnh
tiếp cận Đức Giê su. Đức tin trong sáng đã làm cho trí khôn họ trở
nên sáng suốt. Họ mau chóng tìm được một lối khác để đến với Người.
Đức tin đơn sơ trong sáng có những sáng kiến tuyệt vời, táo bạo.
Không vào được cửa chính, họ trèo lên mái nhà. Không có cửa thì họ
làm ra cửa. Tháo rỡ mái nhà quả là một biện pháp táo bạo. Biện pháp
táo bạo càng chứng tỏ đức tin mãnh liệt của họ.
Đức tin trong sáng có sự tế nhị, nhẹ nhàng. Chắc chắn họ phải xin
phép chủ nhà và sau đó, phải lợp lại mái nhà hẳn hoi tử tế. Trước
sự tế nhị của họ, chắc chắn chủ nhà phải hài lòng và cảm phục.
Đức tin trong sáng không cần phải nhiều lời. Tự những việc làm đã
nói nhiều hơn những bài diễn văn lê thê. Họ chưa nói lời nào để cầu
xin Chúa, nhưng nhìn thấy người bệnh được thòng xuống trước mặt mình,
Đức Giê su và tất cả mọi người đều thấy được đức tin của họ,
và Đức Giê su đã chữa bệnh trước khi họ cầu xin.
Nhìn vào đức tin trong sáng của 4 người khiêng, ta thấy đức tin của mình
còn đang bị tê liệt, không hoạt động. Ta bị tê liệt vì những đam mê
dục vọng trói buộc. Ta bị tê liệt vì những lười biếng thiếu cố gắng.
Ta bị tê liệt vì những ước muốn nửa vời. Ta bị tê liệt vì lòng nguội
lạnh thiếu nhạy cảm trước những nhu cầu thiêng liêng.
Hôm nay, ta hãy noi gương 4 người khiêng bệnh nhân. Hãy ra khỏi tình trạng
tê liệt tâm hồn. Hãy lên đường, ra đi đừng ngại ngùng, do dự. Hãy biến
đức tin thành những việc làm chuyên chở đức bác ái. Hãy phấn đấu
vượt qua mọi khó khăn. Hãy sống đức tin một cách sáng tạo, vui tươi và
đoàn kết. Một đức tin như thế sẽ trở thành ngọn đèn phá tan đi bóng
tối đang phủ vây giăng mắc, soi đường cho ta đi đến với Chúa, cùng đích
của đời ta.
Lạy Chúa, xin hãy thêm đức tin cho con. Amen.
Đức Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt