Jn 20,19-23
Suy Niệm của Sr Rosemary Nhàn, MTGQN
Sau khi chỗi dậy từ cõi chết,
món quà đầu tiên mà Chúa Giêsu trao tặng cho các môn đệ không phải là
những gì kiêu sa, huy hoàng hay lộng lẫy, mà là một câu nói đơn sơ chất
chứa tấm lòng chân thành thương yêu và săn sóc: "Chúc anh em được bình
an". (Jn 20,19)
Chính vì yêu thương mà Chúa đã đi bước trước và sớm nhận ra nhu cầu
thiết yếu của các môn đệ trong hoàn cảnh lúc đó. Chúa Giêsu đã trấn
an, củng cố niềm tin và ban Thánh Thần để gìn giữ các ông. Một trong
những điểm nổi bật khiến cho mỗi người chúng ta nên dừng lại và
cùng suy tư tại sao Chúa Giêsu đã lặp đi lặp rất nhiều lần lời chúc
bình an trong đoạn Tin mừng hôm nay.
Phải chăng Ngài muốn nhấn mạnh cho chúng ta biết ý nghĩa thâm sâu của
nguồn bình an đích thực? Không có bình an của Ðức Kitô, cuộc đời các
môn đệ khi xưa cũng như chính mỗi người chúng ta hôm nay sẽ dễ dàng bị
lún sâu trong phiền muộn, chán nản thất vọng và dần dần sẽ đánh mất
đi niềm tin của mình.
Chính vì thế mà biến cố hiện ra của Chúa Giêsu là một niềm vui bất
ngờ đối với các môn đệ. Trong lúc các ngài đang hoang mang lo lắng, sợ
hãi vì mất Thầy, Chúa Giêsu đã kịp thời đến với họ, an ủi và đồng
thời ban cho một niềm vui mới, một nguồn sinh lực mới.
Tuy nhiên để được đón nhận bình an đích thực của Chúa, đòi hỏi mỗi
người chúng ta phải có một đức tin. Ðức tin là điều kiện tiên quyết
để chúng ta có thể nhận lãnh ơn lành của Chúa. Ðức tin vượt trên sự
hiểu biết của con người. Qua đức tin, chúng ta mới nhận ra ánh sáng,
chân lý, sức sống và niềm hoan lạc vĩnh cửu.
Chính vì lẽ đó mà Chúa Giêsu đã phán : "Phúc cho những ai không thấy
mà tin" (Jn 20,29). Ðức tin là một ân huệ Chúa ban cho chúng ta, nhưng tự
nó sẽ không lớn lên được nếu không có sự cộng tác của mỗi người
trong việc xây dựng một nền tảng của lòng tin vững chắc. Do đó, đức
tin đòi hỏi nơi con người trong việc xây dựng và một sự chấp nhận
hoàn toàn khi trí khôn loài người không thể giải thích được. Hình ảnh
Tôma trong bài Tin mừng hôm nay đã diễn tả cho chúng ta thấy rõ điều đó.
Với lối suy nghĩa và lý luận của con người, Tôma đã không thể tin, cũng
như không thể chấp nhận những lời nói của đồng bạn: "Chúng tôi
đã thấy được Chúa" (Jn 20,25). Tôma cảm thấy thật phi lý và có vẻ
hoang đường! Ðể củng cố niềm tin, Chúa Giêsu đã trách Tôma: "Con
hãy xỏ ngón tay con vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy. Ðưa bàn tay con ra
và đặt vào cạnh sườn Thầy; đừng cứng lòng nữa nhưng hãy tin."
(Jn 20,27).
Trong cuộc sống, có khi chúng ta khó chấp nhận những lời nói hoặc hành
động của những người là chứng nhân tình yêu của Chúa. Vì lòng cứng
cỏi, vì kém lòng tin, vì hoàn cảnh khó khăn, đau khổ vì cuộc đời lắm
lúc như trong ngõ cụt không lối thoát..., ta tưởng chừng như Chúa không
hiện diện trong đời ta. Nhưng không phải, Chúa vẫn ở bên cạnh từng người
chúng ta, chỉ có điều chúng ta không nhận ra Người mà thôi.
Lạy Chúa Giêsu, xin thương ban thêm niềm tin cho chúng con, xin thánh hóa và
hướng dẫn cuộc đời chúng ta luôn biết bước đi trong ánh sáng đức
tin, hầu chúng con không dừng lại ở trí hiểu biết và lý luận nông cạn
của con người. Xin giúp chúng con biết trao tặng bình an cho những người
chúng con gặp gỡ cũng như những người hiện diện trong cuộc đời chúng
con. Amen.
NS Trái Tim Ðức Mẹ