| Không quá muộn để nên Thánh |
VietCatholic News (25/11/2004 )
Người Nhựt Bản có kể một câu chuyện như sau:
Zenkai là một thanh niên con của một hiệp sĩ Samourai. Anh được tuyển
vào phục dịch cho một viên chức cao cấp trong triều đình. Không mấy
chốc, Zenkai đem lòng say mê người vợ của chủ mình. Anh lập mưu giết
người chủ và đem người đàn bà trốn sang một vùng đất lạ.
Anh tưởng có thể ăn đời ở kiếp với người đàn bà. Nhưng không mấy chốc,
người đàn bà đã để lộ nguyên hình của một con người ích kỷ, đê tiện.
Zenkai đành bỏ người đàn bà và ra đi đến một vùng đất khác, ở đó anh
sống qua ngày bằng nghề hành khất.
Trong cảnh bần cùng khốn khổ, Zenkai đã bắt đầu hồi tâm để nhớ lại những
hành động tội lỗi của mình. Anh quyết định làm một việc thiện để đền bù
cho quá khứ nhơ nhớp của mình.
Anh đi về một vùng núi hiểm trở, nơi mà nhiều người đã bỏ mình vì khí
hậu khắc nghiệt cũng như vì công việc nặng nhọc. Zenkai đem hết sức lực
của mình để khai phá một con đường xuyên qua vùng núi ấy.
Ban ngày đi khất thực, ban đêm đào đường xuyên qua núi. Zenkai cặm cụi
làm công việc ấy ròng rã trong 30 năm trời.
Hai năm trước khi Zenkai hoàn thành công trình của mình, thì người con
của viên chức triều đình mà anh đã sát hại trước kia bỗng tìm ra tung
tích của anh. Người thanh niên thề sẽ giết Zenkai để trả thù cho cha
mình. Biết trước mình không thoát khỏi án phạt vì tội ác mình đã gây ra
mấy chục năm trước, Zenkai phủ phục dưới chân người thanh niên và van
xin:
"Tôi xin sẵn sàng chịu chết. Nhưng cậu hãy cho phép tôi được hoàn thành
công việc tôi đang làm dở. Khi mọi sự đã hoàn tất, cậu hãy giết tôi".
Người thanh niên ở lại để chờ cho đến ngày trả được mối thù cho cha.
Nhưng trong khi chờ đợi, không biết làm gì, người thanh niên đành phải
bắt tay vào việc đào đường với Zenkai mà vẫn nuôi chí báo thù cha.
Nhưng chỉ một năm sau cùng làm việc với kẻ đã giết cha mình, người thanh
niên cảm thấy mọi ý muốn báo thù đều tan biến trong anh. Thay vào đó,
anh lại thấy dậy lên trong lòng sự cảm phục và thương mến đối với sự
nhẫn nhục, chịu đựng của Zenkai.
Con đường đã được hoàn thành trước dự định. Giờ đây dân chúng có thể qua
lại vùng núi hiểm trở một cách dễ dàng.
Giữ đúng lời hứa, Zenkai đến phủ phục trước mặt người thanh niên để chấp
nhận sự trừng phạt. Nhưng người thanh niên vừa đỡ Zenkai dậy vừa nói
trong tiếng khóc:
"Làm sao tôi có thể chém đầu được thầy của tôi?"
Câu chuyện trên đây hẳn hàm chứa được nhiều bài học. Ngạn ngữ Latinh
thường nói:" Sai lầm, vấp ngã là chuyện thường tình của con người, nhưng
ngoan cố trong sai lầm là bản chất của ma quỉ". Nét đẹp quí phái nhất
nơi lòng người đó là còn biết hồi tâm, còn biết nhậﮠra lỗi lầm và từ đó
quyết tâm xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Trong câu chuyện trên đây
hẳn phải là hình ảnh của sự phục thiện mà Thiên Chúa vẫn luôn khơi dậy
trong lòng người.
Nhưng bài học đáng chú ý hơn trong câu chuyện trên đây có lẽ là: tình
liên đới xóa tan được hận thù trong lòng người. Người thanh niên đã khám
phá ra giá trị ấy khi bắt tay làm việc với Zenkai, con người mà trước đó
anh đã quyết tâm tiêu diệt cho bằng được. Quả thực, tình liên đới, sự
đồng lao cộng khổ, sự hiện diện bên nhau có sức tiêu diệt được hận thù
trong lòng người.