Cv 2, 42-47; 1 Pr 1,3-9; Ga 20,19-31
Suy Niệm của Sr Margareta Maria Hiền
Thời đó, Arthur Jones được gọi
nhập ngũ phục vụ trong không lực hoàng gia và sống trong một trại lính
cùng với 30 binh sĩ khác. Ngay đêm đầu tiên, anh đã phải cân nhắc về một
quyết định quan trọng: trước đây anh vẫn luôn quỳ gối đọc kinh, liệu
bây giờ vào quân ngũ rồi còn có tiếp tục quỳ gối không?
Lúc đầu anh cảm thấy ngượng nhưng rồi anh tự nhủ: "Tại sao chỉ
vì sợ những kẻ khác dòm ngó mà mình lại thay đổi cách sống? Bộ mình
vừa khởi đầu cuộc sống xa nhà là để cho thiên hạ sai bảo phải nên
làm và không nên làm điều này điều nọ sao?"
Nghĩ thế anh liền quyết định cứ tiếp tục thói quen quỳ gối xuống đọc
kinh. Khi vừa đọc kinh xong, lập tức anh nhận ra mọi người đang để ý
anh, và khi làm dấu thánh giá, anh chợt nhận ra lúc ấy họ mới biết anh
là một người Công giáo. Và xẩy ra là trong toàn trại lính chỉ có một
mình anh là người Công giáo. Tuy nhiên, hằng đêm, anh vẫn quỳ gối cầu
nguyện. Anh nói rằng mười phút cầu nguyện ấy thường dẫn đến nhưng
cuộc tranh cãi kéo dài hàng giờ với các bạn khác.
Vào ngày cuối cùng của khóa huấn luyện, có người đến nói với anh:
- Anh là người kitô hữu tốt nhất mà tôi gặp.
Anh đáp lại:
- Có thể tôi là người Kitô hữu dám công khai biểu lộ đức tin của mình,
nhưng tôi không cho rằng tôi là người Kitô hữu tốt nhất đâu. Dầu vậy
tôi cũng cảm ơn bạn về điều bạn vừa nói. (Tuyển tập chuyện hay- Phương
Tây)
Trong cuộc sống đức tin hằng ngày chúng ta phải đương đầu, phải chiến
đấu với bao nhiêu thử thách nơi chính bản thân cũng như nhưng ngoại cảnh.
Chính vì thế có nhưng lúc chúng ta đi mò mẫm trong đường hầm tăm tối;
chúng ta hoài nghi niềm tin của mình.
Sống trong một thế giới hưởng thụ, vật chất dồi dào, tiện nghi đầy
đủ, khoa học đang trên đà tiến triển mạnh mẽ, con người đòi hỏi mọi
cái phải được chứng minh rõ ràng như 2+2=1 rồi mới tin. Cũng như thánh
Tôma trong bài Tin mừng hôm nay đã nói với các môn đệ: "Nếu tôi
không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ
đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin."
Cũng như người thời đại ngày nay ông muốn những gì các môn đệ nói với
ông về sự sống lại của Chúa Kitô thì chính mắt ông phải nhìn thấy,
tay ông phải sờ vào vết thương của Ngài thì ông mới tin. Có nghĩa là
niềm tin phải được chứng minh. Sau đó Chúa đã hiện ra với ông để củng
cố lòng tin của ông, ông đã được toại nguyện, lúc đó ông mới vội
vã thưa: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con." Nhưng Chúa
đã bảo: "Vì anh đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không
thấy mà tin!" Vậy chúng ta là những người được Chúa chúc phúc vì
chúng ta phải làm sao đức tin đó luôn sống động nơi chúng ta sống, môi
trường chúng ta hoạt động. Xin Chúa ban sức mạnh cho chúng ta vẫn trung
kiên; những khi phải tuyên xưng đức tin của mình chúng ta không e ngại nhưng
phải can đảm và cương quyết như Arthur Jones trong truyện và cũng có lúc
chúng ta kiên tâm cầu xin Chúa tỏ một tia sáng niềm tin đến trong đời sống
để chúng ta nhận ra Ngài như Ngài đã đến với thánh Tôma xưa. ??
NS Dân Chúa Âu Châu