VietCatholic (Chúa Nhật 27 Thường Niên)
Chúa Nhật 27 Thường Niên
Nước Trời Được Trao Cho Kẻ Biết Làm Sinh Lợi
Is 5,1-7; Pl 4,6-9; Mt 21,33-43
Khi tạo dựng nên con người, Thiên Chúa không muốn mỗi một người trong
chúng ta phài sống trong lo lắng, khổ đau, bệnh tật, nhưng Người muốn
chúng ta được sống một cuộc đời sung mãn, đầy niềm vui, và sau cùng
được chung hưởng hạnh phúc bất diệt cùng với Người trên Thiên quốc.
Trong bài đọc hôm nay, chúng ta sẽ nghe tiên tri Isaia mô tả về tình yêu của
Thiên Chúa dành cho con người. Người đã vất vả “rào giậu, nhặt đá,
trồng cây chọn lọc, xây tháp giữa vườn, lập máy ép trong vườn”.
Người là Đấng đầy lòng nhân lành rộng rãi. Không còn điều kiện tốt
đẹp nào khác mà Người không tác tạo cho con người. Người đã ban cho
con người hơn công nghiệp họ đáng được và hơn lòng họ mong ước.
Thiên Chúa muốn con người được hạnh phúc. Người ban cho mỗi người những
khả năng, hoàn cảnh và môi trường riêng biệt, không ai giống ai. Người
đã tạo dựng nên một thế giới muôn màu muôn vẻ và giao cho con người
cai quản.
Nhưng trải qua bao thế kỷ, biết bao người vẫn phải sống trong vòng lao tâm khổ tứ, sống cảnh màn trời chiếu đất, đầu đường xó chợ; biết bao người đã trở nên nạn nhân của chiến tranh, bất công, bạo lực.
Thực tế còn cho thấy, nhiều cuộc tình trong buổi ban đầu được thêu dệt bằng đầy mộng đẹp; cuộc sống giống như một chiếc thảm hoa, như một mảnh thiên đường.
Nhưng chẳng bao lâu hạnh phúc đã
vuột khỏi tầm tay; mái ấm gia đình thành địa ngục: cuộc tình đổ vỡ,
kết thúc bằng nước mắt, chia ly!... Tại sao? Điều gì đã ngăn cản con
người sống cuộc đời làm người tốt đẹp hơn? Tại sao con người phải
chém giết lẫn nhau? Tại sao con người không thể đối xử với nhau một
cách nhân đạo, đầy tình người?
Câu trả lời chúng ta có thể tìm thấy trong bài Phúc âm hôm nay: dụ ngôn
những tá điền sát nhân. Con người không màng tới những gì là chân thật,
là công chính, là thánh thiện, là nhân đức như thánh Phaolô nhắn nhủ. Họ
cũng không thèm mang những điều đó ra thực hành. Và như thế, hạnh phúc
chân thật không còn ngự trị trong lòng họ. Tâm hồn họ dần dần trở
nên trống rỗng, chai đá, lạnh nhạt. Họ không còn cảm thấy bị cắn rứt
trong lương tâm.
Bởi vậy, tình yêu với những bao mộng đẹp bị chết ngạt bởi lòng
tham muốn ích kỷ. Đồng tiền, danh vọng, khoái lạc trở thành động lực
chi phối đời sống. Con người dùng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt,
cho dù phải đổi bằng xương máu của kẻ khác. Con người càng ngày càng
lún dần vào vũng lầy của dục vọng. Con người mãi lẩn quẩn sống
trong một mê hồn trận, không lối thoát.
Thiên Chúa đã để biết bao biến cố bất chợt xảy ra như dấu hiệu đánh
động, thức tỉnh tâm hồn con người. Thiên Chúa cũng sai phái biết bao sứ
giả của Người tới: tiếng nói lương tâm không ngừng vang vọng trong
lòng mỗi người, một lời nói xây dựng, một lời khuyên, một nghĩa cử
tốt đẹp vô vị lợi của người thân quen, một cuộc đời sẳn sàng hy
sinh cho đồng loại, và còn vô vàn vô số những người không ngừng đấu
tranh, làm chứng cho sự thật. Cuối cùng, Người sai Con Một của Người
đến với nhân loại để những ai tin vào Đức Giêsu Kitô thì sẽ được
cứu rỗi.
Ngày hôm nay Giáo hội mời gọi chúng ta suy nghĩ về tình yêu vô bờ của
Thiên Chúa dành cho con người. Thiên Chúa đã sẵn sàng thực hiện bước
đầu tiên, Người đã trao ban Đức Giêsu Kitô cho chúng ta. Người mời gọi
chúng ta chung hưởng hạnh phúc vĩnh cửu cùng với Con của Người. Người
đã trao cho mỗi người vốn liếng và mời gọi chúng ta hãy lợi dụng nó
để sinh lợi qua việc thực hiện bước thứ hai đối với người khác: Hãy
yêu tha nhân như chính Đức Giêsu đã yêu thương, đã sẵn sàng chết vì
chúng ta.
Tất cả mọi người đều được kêu gọi nhưng rất ít người được chọn
bởi vì Nước Trời được trao cho kẻ biết làm sinh lợi.
Lm Phêrô Trần Minh Đức