Mt 17:1-9
Suy Niệm của Sr Yakira
Trong cả ba bài đọc ngày Chúa
Nhật hôm nay văng vẳng lời Thiên Chúa mời gọi từng người trong chúng
ta một cách riêng biệt. Abraham trong bài đọc 1 được mời gọi ra đi xa
khỏi quê hương xứ sở cha ông của mình. Trong bài đọc 2, thánh Phaolô
được mời gọi đi rao giảng Tin mừng và thánh Timôthêô thì được mời
gọi cộng tác với thánh Phaolô. Còn trong bài Phúc âm thì cả ba ông
Phêrô, Gioan và Giacôbê đã mời gọi lên núi, mời gọi thực hiện nhân
đức vâng phục, và được mời gọi xuống núi.
Như vậy chúng ta thấy có nhiều loại ơn gọi: có loại ơn gọi dành cho hết
mọi người, có loại chỉ dành số ít người; có loại ơn gọi dài lâu
cho cả đời người, có loại ngắn hạn chỉ trong giây phút, vài ba ngày,
hay vài ba năm; có loại ơn gọi mời đi ra khỏi, nhưng có loại mời gọi
trở về; có loại mời đi lên, nhưng lại có loại mời gọi đi xuống...
Loai ơn gọi dài lâu cho cả đời người thường được nhắc tới hơn cả,
đó là ơn gọi bậc sống của mỗi người: hoặc sống độc thân, hoặc lập
gia đình, hoặc tu dòng, hoặc lãnh nhận thiên chức Phó tế, Linh mục...
Ðó cũng là loại ơn gọi dành cho một số người nào đó mà không cho tất
cả mọi người. Chúa có một lời mời gọi mọi người, đó là mời gọi
sống đức bác ái yêu thường từng giây phút trọn cuộc sống chúng ta.
Ơn gọi này bao trùm hết tất cả những ơn gọi khác, vì cho dù có sống
trong bậc nào đi nữa, tất cả chúng ta cũng đều cần sống bác ái trước.
Có loại ơn gọi ngắn hạn, chỉ trong vài giây phúc, như của ba vị tông
đồ trong Phúc Âm hôm nay. Lời mời gọi vui hưởng vinh quang của Chúa. Mặc
dù các ông rất thích được hưởng kiến vinh quang Chúa, đến nỗi Phêrô
đã xin làm lều để được giữ lại hạnh phúc và những điều sáng
láng tốt lành ấy, nhưng Chúa đã không để cho các ông dừng lại ở
chút vinh quang "tạm thời" đó, mà trong lúc cùng với Chúa Giêsu
đi xuống núi, Người đã mời gọi các ông đến thưởng kiến một vinh
quang phục sinh. Vinh quang phục sinh mới thật là vinh quang đích thực và
toàn vẹn, vì khi Chúa Giêsu sống lại, kẻ thù cuối cùng là sự chết mới
thực sự bị tiêu diệt, và Chúa đã toàn thắng mọi quân thù và thống
trị mọi loài.
Loại ơn gọi mời đi ra khỏi ốc quen thuộc là để có thể khám phá ra
nhiều nét đẹp mới lạ hơn của thế giới chung quanh mình. Abraham trong
bài đọc thứ 1 đã được mời gọi "rời khỏi quê hương cha" để
tới một miền đất mới xa lạ nhưng là "đất chảy sữa và mật".
Và ngược lại là lời mời gọi trở về nhà Cha, thường âm vang và thúc
hối trong tâm tưởng những người con xa vắng nhất trong mùa chay. Chắc hẳn
mỗi người trong chúng ta đã có chút ít kinh nghiệm về ơn gọi trở về
này.
Một giai thoại về hai vị thánh tiến sĩ lừng danh trong Giáo hội có thể
dùng để diễn tả cách thức Chúa mời gọi từng người khác nhau trong
cùng một lúc, một hoàn cảnh và một vấn đề. Khi hai thánh Tôma Aquino
và Bônaventura được mời đến tranh cử trong cuộc thi thơ kính Bí tích
Mình Máu Thánh Chúa, Tôma rút phải thăm đọc bài trước. Trong khi Tôma
đang đọc các bài thơ của mình thì Bônaventura đã xé nát hết các bài thơ
của mình đã viết. Khi Tôma dứt lời, Bônaventura đã hết sức ca ngợi
tài khéo của Tôma và nói các bài của mình không xứng tranh giải với
Tôma. Ðức Giáo Hoàng chủ tọa cuộc thi hôm đó lại còn khéo hơn nữa lúc
công bố kết quả cuộc thi thơ, khi nói rằng tài năng của Tôma cao bay trổi
vượt bao nhiêu thì đức khiêm nhường của Bônaventura lại thăm thẳm sâu
đậm bấy nhiêu. Như vậy, Tôma theo lời mời gọi "đi lên" đã gặp
Chúa, còn Bônaventura nghe theo lời mời gọi Chúa dành riêng cho ngài mà đã
"đi xuống' nên cũng đã gặp Chúa.
Thiên Chúa đã ban cho chúng ta mỗi người nhiều lời mời gọi, có thể
nói người mời gọi hằng mỗi giây phút trong cuộc sống của chúng ta. Vậy
chúng ta phải thật ý tứ, phải rất chú ý và lắng nghe mới nghe thấy,
vì Chúa vốn rất "hiền lành và khiêm nhường trong lòng", nên
Ngài cũng ăn nói thật nhỏ nhẹ, đôi khi chỉ thì thầm như hương gió thoảng
mà thôi. Khi đã nghe thấy rồi, ước mong rằng chúng ta sẽ đáp trả lời
mời gọi đó bằng lời "Xin Vâng" như Mẹ Maria ngày xưa. Hãy nhớ
rằng Chúa đã ban cho chúng ta trả lời chứ không hề ép uổng chúng ta bao
giờ. Ðối với con người thì "không trả lời nghĩa là trả lời rằng,
không" (Harvey Cox), nhưng đối với Chúa thì lại khác. Ngài cứ còn
mãi đợi chờ đáp trả "Xin Vâng" của chúng ta và không hề chán
nản bao giờ.
NS Trái Tim Ðức Mẹ