Mt 2: 13-15, 19-23
Suy niệm của Sr Binh Huyền
Trong dịp mừng khai trương tiệm
nail của cô bạn thân cùng lớp, tôi buột miệng thắc mắc với bạn là
sao phải chờ đến mười mấy năm sau mới chịu mở tiệm khi mà hầu
thành phố nào cũng có dăm ba tiệm nail của người Việt. Chị bạn tôi chỉ
khẽ cười, nhẹ bảo:
"Vì mình thấy tiền bạc dễ kiếm hơn
hạnh phúc gia đình nên phải chờ cho đến khi con cái khôn lớn thành người
rồi mới tính chuyện làm ăn. Vì hễ mở tiệm là không còn giờ để lo
cho con cái nữa..."
Tuy không nói ra nhưng tôi vẫn thầm phục triết lý sống của cô bạn
nhút nhát ngày xưa mà chúng tôi vẫn thường nhạo là "Hồng
Nhão", "Hồng Choẹt". Người Mỹ thường hay nhắc đến một câu
tục ngữ rất hay nhưng có lẽ rất ít ai để tâm thực hành: "What
seems to be most needed in the modern home is the family". Thật vậy, nếu
có dịp bước vào những căn nhà mới ngày nay chúng ta sẽ phải ngạc
nhiên vì nó không thiếu bất cứ một tiện nghi nào. Tuy nhiên, điều chính
yếu là gia đình tính thì nhiều khi lại thiếu sót hoặc bị lãng quên.
Nói cách khác, người ta chỉ coi nhà là nơi trú thân chứ không phải là
mái ấm gia đình, nơi mà những người sống trong đó đập chung một nhịp
tim.
Mừng lễ Thánh gia hôm nay, chúng ta thấy gia đình Nagiarét được gọi là
thánh gia, không phải vì trong đó có ba Ðấng rất thánh sống với nhau, nhưng
là vì mọi người trong gia đình đó đã biết lợi dụng cuộc sống gia đình
để nên thánh. Tại làng quê Nagiarét cách đây 2000 năm, gia đình thánh gia
cũng gặp phải muôn vàn trục trặc và éo le của cuộc sống như những
gia đình khác vậy: từ việc Ðức Mẹ trở về với cái thai ba tháng
không một lời giải thích cho đến việc đang đêm bồng con trốn chạy; từ
những ngày bôn ba đất khách quê người cho đến những ngày vất vả tìm
kiếm con vì Chúa cố ý ở lại trong Ðền thờ mà không báo trước. Tuy
nhiên, khác với những người khác, các Ngài đã không phản ứng theo bản
tính tự nhiên khi gặp chuyện bất trắc; trái lại, ai cũng cố kiên nhẫn
chịu đựng để tìm hiểu sự việc cho đến nơi đến chốn, nhất là
kiên tâm cầu nguyện để nhận ra ý Chúa muốn mình phải làm gì trong mỗi
biến cố. Chính vì vậy mà giữa những thăng trầm của cuộc sống, người
ta không hề nghe thấy một lời to tiếng nào thốt ra từ những phần tử
trong gia đình thánh gia. Nói tóm lại, chính vì thái độ của mỗi người
trong gia đình Nagiarét, trước mỗi biến cố cuộc đời mà Giáo Hội mừng
lễ Thánh gia hôm nay để chúng ta noi theo.
Nhìn vào cuộc sống của mỗi người, nếu là người chồng, người cha
trong gia đình, chúng ta đã biết lo lắng, bảo vệ, yêu thương, săn sóc
và nuôi dưỡng gia đình một cách hiền hòa nhưng cương quyết như thánh
Phaolô khuyên bảo trong bài đọc hai hôm nay chưa? (x.Col3:19,21).
Nếu là người vợ và là người mẹ trong gia đình, chúng ta đã biết phục
tùng chồng và dưỡng dục con cái theo tinh thần Kitô giáo chưa ? (x.Col
3:18; Mt 2:12-33).
Là những người con trong gia đình, chúng ta đã thảo kính và vâng phục
cha mẹ như Chúa Giêsu xưa đối với thánh Giuse và Mẹ Maria? (xHc 3:3-14;Col
3:20;Mt 2:51-52).
Nói tóm lại, là đầu trong gia đình, người cha phải chững chạc và chân
thành. Là con tim của gia đình, người mẹ phải dịu dàng, nhỏ nhẹ, và
bao dung chứ đừng cằn nhằn bẳn gắt. Nếu khối óc và con tim hòa nhịp
được như vậy thì con cái sẽ tự động nên nề nếp. Mỗi người đừng
quá chú trọng đến việc đòi hỏi người khác phải đối xử với mình
thế nào, nhưng hãy quan tâm đến việc chu toàn bổn phận của mình đối
với người khác trước tiên. Có như vậy, gia đình sẽ không chỉ là nơi
trú thân mà còn là tổ ấm, nơi mà không ai muốn rời bỏ hoặc luôn mong
mỏi tìm về khi phải đi xa, để kín múc nguồn yêu thương, thông cảm. Ðấy
là điểm then chốt để gia đình trở nên thiên đàng ngay khi còn tại thế.
(Nguồn: NS Trái Tim Ðức Mẹ)