Lk 20: 27-38
Suy niệm của Sr
Marcina Chuẩn, MCR
Chúng ta mới được nghe bài Phúc âm 2 tuần trước đây đề cập đến một nhóm người đầy uy lực quyền thế trong xã hội được mệnh danh là nhóm Biệt Phái.
Chúa Nhật hôm nay chúng ta nghe
thêm một hạng người nữa cũng đeo trong người đầy những danh vọng quyền
thế vinh sang được gọi là nhóm Xađuxê, nhóm này
chủ trương không tin có sự sống đời sau. Họ chỉ tôn thờ vật chất,
chức tước, danh vọng trong xã hội mà thôi, nên việc kẻ chết sống lại
là chuyện mơ hồ hoàn toàn hoang đường.
Vì thế, họ đưa ra một vấn nạn không thực tế chút nào hết để trình
bày với Chúa Giêsu trong câu chuyện:
Người đàn
bà không may mắn cưới 7 đời chồng nhưng đều chết hết... Cuối cùng họ
hỏi Chúa Vậy người đàn bà đó sẽ thuộc về ai sau khi chết?Họ chất
vấn Chúa như vậy có ý bắt ép Ngài để từ chối việc phục sinh. Chúa
thừa hiểu lòng trí thiển cận của họ nên đã tránh né những điều nhạo
báng của họ bằng cách đưa ra những giá trị vĩnh cửu của sự sống lại,
chứ không phải là một lối sống tầm thường trong các sinh hoạt hằng
ngày như họ lầm tưởng.
Ngày nay trong xã hội không thiếu gì những Xađuxê sống chung quanh ta. Họ
len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội, tôn giáo, các tổ chức, thậm chí
ngay cả trong các cộng đồng giáo xứ, hội đoàn... Họ tìm mọi phương cách
để xô đẩy con người vào cái vòng xoáy của đam mê danh vọng, của lạc
thú tiền bạc. Họ hô hào và quảng bá những tư tưởng nghe thật hấp dẫn
và hợp lý nhưng chung qui chỉ có mục đích là che giấu lương tâm để
được tự do hành động theo ý mình, mà không bị ràng buộc vào luật lệ
hay giới răn nào cả. Chính vì thế ta thấy biết bao nhiêu người bỏ tiền
của ra để mua lấy cái chức giám đốc, mua danh vọng ở đời như một bảo
đảm của đời sống họ. Hay biết bao người trẻ ngày đêm dầm mình
trong việc hút sái, mê dâm... và cứ như thế chạy theo đam mê. Mục đích
chỉ là tôn thờ chính mình vì đã được thỏa mãn...
Bài Phúc âm hôm nay Chúa mời gọi chúng ta hãy suy ngắm ý nghĩa của sự sống
đời sau và mục đích của sự chết. Cái chết mà chúng ta bắt gặp nằm
dưới hình thức: chậm, bất ưng, già, trẻ, sau một tai nạn, hay một cơn
bệnh dài. Lối đi của cuộc đời dẫn đến nấm mồ. Ðó là một cuộc hẹn mà chúng ta không thể bãi bỏ được.
Không có một mối đau khổ nào có thể sánh ví cảm nghiệm được bằng
đứng trước nấm mồ của người thân hay bạn hữu. Cái chết đã giầy
xéo và hủy hoại mối quan hệ trên trần đời, là thời gian đau buồn của
những giọt nước mắt đắng cay. Không có cuộc ra đi nào buồn cho bằng
sự ra đi của người thân yêu. Nhưng Chúa Kitô đã đem lại cho chúng ta một
ý nghĩa và nguồn hy vọng mới, nếu không thì những biến cố xảy ra
trong cuộc sống chúng ta sẽ không thể nào chấp nhận nổi. Chúa Giêsu, đến
trần gian đã đem đến một ý nghĩa mới cho tất cả những ai ra đi. Người tín hữu luôn tin rằng chết không phải là hết dưới
nấm mồ; nhưng cái chết là con đường dẫn tới sự sống vỉnh cửu; là
nhịp bước mà Chúa mời gọi ta vào hưởng sự sống sung mãn với Ngài.
Trong Thánh lễ chúng ta tuyên xưng đức tin: "Tôi trông đợi kẻ chết
sống lại và sự sống đời sau." Lời tuyên xưng ấy có phản ảnh
gì trong đời sống hay chỉ trên môi miệng qua đi. Vậy chúng ta có quan niệm
gì về sự chết? Sợ hãi hay tuyệt vọng? Có cảm nghiệm được đau khổ
hòa trộn với niềm vui vì được thông phần với sự phục sinh vinh hiển
sống lại của Chúa Kitô ? Tháng 11 Giáo Hội nhắc nhở mọi người hãy dừng
lại suy nghĩ cái chết của mỗi người không phải để lo lắng sợ hãi
nhưng là chuẩn bị cho bàn tiệc vĩnh cửu trên nước trời đang đợi chờ
chúng ta.