Suy Niệm của Sr Christine H., OP
Mt 26:14;27:66
Hai chữ "thương
khó" cho thấy tình yêu và đau khổ có một liên hệ mật thiết
với nhau. Không có tình yêu nào mà không có đau khổ; đau khổ không thể
tách rời tình yêu. Ta thường nghe các đôi bạn trẻ than rằng: "Yêu thì khổ. Không yêu thì lỗ. Thà khổ còn hơn lỗ."
Vì yêu mà Chúa Cứu Thế đến nộp mình chịu chết trên cây thánh giá.
Bài thương khó vừa đọc hôm nay cho thấy, trong vòng không đầy ba ngày
mà Chúa Giêsu chịu bao nhiêu sự khốn khó dồn dập đổ xuống trên mình:
bị người môn đệ thân cận phản bội, bán rẻ thầy mình bằng giá một
tên nô lệ;
bị vây bắt như một tên cướp giữa đêm khuya;
bị Phêrô chối bỏ không quen biết;
bị lên án là tên phạm thượng và đáng án tử;
và khi đã bị treo trên thập giá, thân xác và tâm hồn tan nát, vẫn chưa
được buông tha;
dân chúng đứng dưới thách đố, nhục mạ: "Nếu nó là con Thiên
Chúa thì Thiên Chúa hãy cứu nó đi...!!" (Mt 27:43).Chúa Giêsu đã đón
nhận tất cả với một lòng yêu thương trắc ẩn.
Vì yêu mà Con Chúa đã xuống thế mang thân phận mỏng dòn của người hoàn
toàn giống chúng ta, ngoại trừ tội lỗi. Rồi cũng vì yêu ta, Chúa đã tự
nguyện đi vào cuộc tử nạn và chết nhục nhã trên thập giá.
Còn chúng ta thì sao?
Có đúng không, khi gặp sự khó chúng ta thường có thái độ tránh né? Tệ
hơn nữa là than trách cả Thiên Chúa?: "Nếu Chúa quả là Ðấng nhân từ,
sao Ngài lại để chồng con chết cách thảm thương?... Vợ bị bịnh không
đường cứu chữa? ... Con cái bỏ nhà ra đi?... Ðể con mất việc?... Nếu
Chúa yêu tôi sao để tôi chịu khổ...?" Những lời than trách này có
khác gì với lời của những kẻ đứng dưới chân thánh giá : "Nếu
Ngài (Thiên Chúa) thương nó thì bây giờ Ngài hãy cứu nó".
Chúa Giêsu và Mẹ Maria cũng trải qua những đau khổ khôn lường: "Một
lưỡi gươm đâm thâu lòng bà" (Lc 2:35), và "Linh hồn Thầy buồn rầu
đến chết được!" (Mt 26:38). Dầu vậy các Ngài không buông một lời
oán trách. Có ta thán thì cũng chỉ là lời trách yêu của người con thảo:
"Lạy Cha, Cha bỏ con sao?" và, "Cha ơi, nếu được, xin cho chén
này rời khỏi con. Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha".
"Fiat!". Xin vâng ý Cha là điều mà các bậc cha mẹ hằng mong muốn
nơi con cái mình. Ðó là hy tế trọn hảo Chúa Kitô và Mẹ Ngài đã dâng
lên Thiên Chúa Cha.
Nếu chỉ nhìn vào con người của chính mình và các khốn khó ta phải chịu
mà than trách, ta sẽ thấy mình bất hạnh, bị dồn nén tư bề không lối
thoát, cô đơn thất vọng, không màng đến sự sống nữa. Ngược lại, nếu
biết hướng nhìn lên Chúa Giêsu trên Thánh giá, chắc chắn ta sẽ tìm được
nguồn an ủi dồi dào. Thánh Ðaminh quả quyết: "Thánh giá là cuốn
sách luôn mở rộng. Ai đọc sẽ học được bài học quý giá. Mọi nguồn
trợ lực của ta đến từ cây thập giá Chúa Kitô". Các thánh của bao
thời đại, gần nhất là các thánh tử đạo tại quê hương Việt Nam, đã
là những chứng nhân sống động cho chân lý này. Các ngài đã chịu bao cực
hình dã man: bỏ đói rũ tù, voi giầy, gông cùm, kìm kẹp, chém đầu, phanh
thây. Vậy mà khi ra pháp trường miệng vẫn còn ca hát, ngợi khen, và chúc
tụng Thiên Chúa. Sức mạnh nào đã khiến các thánh nhân vui chịu các cực
hình đó? Phải chăng là tình yêu phát xuất từ thập giá Ðức Kitô? Một
"Tình yêu hùng mạnh như tử thần; cho dù thác lũ cũng không thể dập
tắt, dù hồng thủy cũng không thể nhận chìm". Ai đã vác và vui lòng
chịu đựng đau khổ sẽ thấy thánh giá nhẹ nhàng. Ðó là mầu nhiệm của
tình yêu và đau khổ!
"Hãy mang lấy ách của Ta. Vì ách Ta thì êm ái, gánh Ta thì nhẹ nhàng,
rồi tâm hồn các con sẽ được bồi dưỡng và yên hàn".
NS Trái Tim Ðức Mẹ