Suy Niệm của Sr Yakira
Mt 26:14-27,66
Các cụ ta thường dùng thành
ngữ "Mùa chay nào cũng có nước mắt" để chỉ những người hay
giây mình vào mọi chuyện thiên hạ. Tuy nhiên, thành ngữ này cũng chỉ một
thực tại không thể chối cãi được vì quả thực mỗi khi đọc bài Thương
Khó cũng đều có người khóc. Riêng tôi, mỗi lần tưởng tượng ra hình
ảnh Chúa Giêsu sau trận đòn chí tử được Philatô chỉ cho dân xem và
nói "Này là Người!" cũng không cầm nổi nước mắt và cảm thấy
tim mình buốt nhói. Có người khóc vì thương mến Chúa Giêsu, nhưng cũng có
người khóc thương hại nữa. Thật sự, Chúa Giêsu vừa đáng cho ta thương
theo cả hai cách, thương hại và thương mến. Khi thấy một người bị đánh
thân xác rách nát bèo nhèo, chúng ta sẽ thấy lòng mình đau quặn xót thương.
Nếu người đó là một trong những người thân thương của ta nữa thì
chúng ta lại càng đau hơn, nhưng đau là vì thương mến muốn đáp trả lại
tình Người thương ta.
Cũng theo lối suy luận đó, chúng ta thấy có hai cách Chúa Giêsu thương chúng
ta, thương hại và thương mến.
"Chúng ta xin Chúa Giêsu một hạt cát,
Người đã cho ta cả một sa mạc.
Chúng ta xin Người một giọt nước,
Người trao cho cả một đại dương.
Chúng ta xin trái tim của Người,
Người đã tặng ban hết cả xác hồn".
Bài thơ trên đây diẽn tả lòng Chúa Giêsu yêu thương chúng ta nhiều vô
cùng tận. Còn gì nữa mà Người đã không cho ta. Còn gì hơn nữa mà Người
đã chẳng làm cho chúng ta. Thường mỗi khi được hỏi tại sao Chúa Giêsu
bằng lòng chịu chết, nhiều người cho rằng Chúa Giêsu chết để chuộc
tội cho chúng ta, vì họ nghĩ rằng Chúa Giêsu thương hại chúng ta đang bị
khổ sở nhục nhằn trong gông cùm tù ngục tội lỗi. Nhưng thực ra Chúa
chịu chết chỉ vì muốn tỏ ra lòng Người yêu ta vô cùng. Vì Chúa Giêsu
là Chúa, nên Ngài có thể dùng quyền năng vô cùng của Ngài để cứu chúng
ta khỏi ách nô lệ của tội lỗi. Nhưng nếu làm theo cách đó, loài người
chúng ta sẽ lý luận rằng Chúa không thương chúng ta thật, Ngài không cảm
được nỗi đau của ta. Cho nên, Chúa cũng theo lối suy tính đó mà tự
nguyện từ bỏ mọi thứ quyền phép sung sướng trên thiên đàng mà hạ
mình xuống thế làm một người giống như chúng ta mọi phần, ngoại trừ
tội lỗi (vì Chúa Giêsu vẫn còn là Chúa nên Người không bị một quyền
lực nào khác thống trị). Người đã mang thân xác giống như thân xác của
ta và có một trái tim bằng thịt như của ta. Người đã vui nỗi vui của
ta. Người đã đau nỗi đau của ta. Người còn đi xa, đi sâu hơn nữa
trong tình yêu ta khi nhận hết tội của ta, gánh hết mọi hình khổ ta đáng
chịu vì tội lỗi, và vui lòng chịu chết vì ta.
Cũng có nhiều người hay lấy cái chết để tỏ ra lòng yêu thương của mình.
Có một cô gái tuổi mười sáu trăng tròn lẻ ngồi nghe bà nội già móm
mém của mình kể chuyện tình duyên một thời con gái của bà, "..
cháu hổng biết chứ hồi đó có anh trong số mấy anh theo riết nội còn
nói rằng nếu mà nội lấy ông của cháu thì ảnh thề là ảnh sẽ chết...".
Cô cháu cắt ngang và hỏi dồn, "Rồi...rồi... ảnh có chết không nội?"
"Có chứ,"bà lão chậm rãi, "mới năm ngoái hè!!".
Trên đây chỉ là câu chuyện vui nhưng cũng có những chuyện thật mà người
ta muốn dùng cái chết để chứng tỏ tình yêu như chuyện tình
Rômêo-Juliet. Chuyện anh chàng luật sư giả dạng chết thay cho chồng của
người mình yêu trong chuyện "huyền thoại của hai thành phố" thời
Cách Mạng Pháp ngày xưa và những vụ bắn chết người yêu rồi tự tử
vẫn nhan nhản thấy đăng trên các nhật báo ngày nay. Chúng ta, những người
mang danh Chúa Kitô, không nên làm thế, vì như thánh Phanxicô đệ Salê nói:
"Thật đáng buồn cho những cái chết không có tình yêu của Ðấng Cứu
Thế và cũng thật đáng buồn nếu tình yêu không có cái chết của
Ngài". Như vậy đó là những cái chết đáng buồn vì không có tình
yêu của Ðấng Cứu Thế. Ðó cũng là những tình yêu đáng buồn vì không
được cái chết của Chúa Giêsu thánh hóa.
Cũng có những cái chết đáng vui vì tràn ngập tình yêu Chúa Giêsu, những
cái chết đẫm máu của các vị thánh tử đạo anh hùng. Và tình yêu của
các Ngài đã được cái chết của Chúa Giêsu thánh hóa. Tình yêu đó thể
hiện trong cuộc sống thánh thiện thường ngày của các ngài. Tình yêu
này luôn mang lại niềm vui và sự sống cho những người chung quanh. Là
Kitô hữu, chúng ta cần bắt chước những người này. Chúng ta hãy mang
trong mình, trong cuộc sống, một tình yêu đã được cái chết của Chúa
Giêsu thánh hóa và đóng ấn. Tình yêu kiên nhẫn, tha thứ, chia sẻ, nhân từ,
hiền hòa. Tình yêu mang lại sự sống, niềm vui, và hạnh phúc cho người
mình yêu. Nếu chúng ta có phải chết để chứng tỏ tình yêu của ta,
chúng ta hãy vui lòng chết trong tình yêu của Chúa Cứu Thế. Vì biết rằng
Chúa sẽ thêm sức cho ta trong khi đang chết và nhận lấy linh hồn ta và
đưa vào nơi "đầy ánh sáng diệu huyền", "chốn vui vẻ đời
đời".
Hãy yêu như Chúa Giêsu đã yêu. Hãy chết như Ngài đã chết. Và Ngài sẽ
cho ta sống như Ngài vẫn sống.
NS Trái Tim Ðức Mẹ