VietCatholic News
Một trong những câu chuyện ngụ
ngôn mà người Mỹ thường kể cho con cái nghe nhất đó là câu chuyện:
"Hai cha con và con lừa". Có hai cha con dắt con lừa ra chợ bán. Cha
ngồi trên lưng lừa, con đi bộ theo sau. Người đi đường thấy thế bèn nói:
"Cha gì mà không biết thương con! Ngồi trễm trệ trên lưng lừa, trong khi
con phải đi bộ!". Nghe vậy, người cha bèn nhảy xuống khỏi lưng lừa và
nhường cho con cưỡi lừa. Ði được một chốc, hai cha con lại nghe người hai
bên đường chỉ trích: "Ðồ con bất hiếu, ngồi ung dung trên lưng lừa,
trong khi cha lại đi cuốc bộ". Nghe như vậy, hai cha con mới bảo nhau:
"Chỉ còn một cách để cho thiên hạ khỏi nói là hai ta cùng cưỡi
lừa".
Thế là hai cha con cùng leo lên lưng lừa. Nhưng đi được một quãng, họ lại
bắt đầu nghe một lời phê bình khác: "Thật là đồ vô nhân đạo! Làm sao
con lừa chịu đựng cả một sức nặng như thế".
Nghe thế, hai cha con lại vội nhảy xuống khỏi lưng lừa. Lần này thì cũng có
người phê bình: "Ðồ dại dột, có lừa mà không dám cưỡi lại phải đi
bộ". Hai cha con không biết nghĩ sao, đành phải nai lưng khiêng con lừa
đến chợ.
Ðôi khi chúng ta cũng bị ảnh hưởng rất nhiều vì những lời khen chê của
thiên hạ. Dĩ nhiên chúng ta cần phải biết lắng nghe những ý kiến xây dựng
của những người có thiện chí muốn giúp đỡ chúng ta. Tuy nhiên chúng ta
không nên để mình bị "rung động" bởi những lời dèm pha thiếu nền
tảng của người khác.
Trong Giáo Hội cũng có những người mắc phải chứng bệnh thích chỉ trích phê
bình người khác. Họ quên rằng mình cũng chỉ là những con người đầy khiếm
khuyết. Họ là những gai nhọn hoặc dấm chua trong Giáo Hội. Sự hiện diện của
họ thường gây sứt mẻ hơn là góp phần xây dựng Giáo Hội trong tình yêu
thương và hiệp nhất.
Sách Lẽ Sống, Ban Việt Ngữ Ðài Chân Lý Á Châu