VietCatholic News(13/11/2001).
Paul Nagai, một bác sĩ người Nhật, từ sau quả bom nguyên tử ném xuống Nagasaki, đã trở thành con người bất hủ, vì sự tận tụy và tấm lòng hy sinh vô bờ bến của ông. Từ vô thần, ông đã trở thành người có niềm tin. Ông đã giải thích như sau:
"Trong kỳ
nghỉ mùa xuân, lúc đó tôi học hết năm thứ hai y khoa, mẹ tôi trúng phong.
Tôi hối hả chạy đến đầu giường của người. Trong cơn hấp hối, người nhìn
tôi và thở ra. Cái nhìn cuối cùng của cặp mắt người mẹ đã sinh ra, đã
giáo dục và đã thương tôi đến cùng, cặp mắt này đã nói với tôi một
cách rõ rệt rằng: cho dù khuất núi, người vẫn ở bên tôi luôn mãi... Tôi
không tin gì ở sự hiện hữu của linh hồn. Bỗng nhiên, trong ánh mắt của mẹ
tôi, tôi đã nhìn thấy linh hồn của người... Từ đó, con người tôi đổi
hẳn, tôi tin rằng mẹ tôi, người đã sinh ra tôi, đã yêu thương tôi, không
thể bị tiêu diệt hoàn toàn sau cái chết".
Chúng ta có một linh hồn bất tử. Ðó là nền tảng của phẩm giá con
người. Nếu sinh ra, sớm nở tối tàn như bông hoa đồng nội và cuối cùng trở
về với cái không vô tận, thì đâu là giá trị của con người?...
Chúng ta được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa, chúng ta mang trong mình
ánh lửa của Vĩnh Cửu, cho dù thân xác này có hư nát đi, chúng ta vẫn tiếp
tục cuộc sống mai hậu. Ðó là cùng đích của tất cả mọi bôn ba lao nhọc của
chúng ta trên cõi đời này. Bạn sẽ chuẩn bị gì cho mảnh hình hài còn lại
ấy?
Sách Lẽ Sống, Ban Việt Ngữ Ðài Chân Lý Á Châu