VietCatholic News
Một buổi tối nọ, Mẹ Têrêxa
thành Calcutta tiến lại gần một người mà người ta vừa mang vào căn nhà dành
cho những người hấp hối. Ðó là một lão bà. Mình phủ đầy những mảnh giẻ
rách, nước da đen đầy những vết thương hôi thối. Mẹ Têrêxa đã chùi rửa
các vết thương và chăm sóc để ngừa bị nhiễm trùng. Nhưng người đàn bà
đáng thương này đang hấp hối... có lẽ khó mà qua khỏi, do đó tốt hơn là
nên tìm cách an ủi lần cuối cùng bằng một chén canh nóng và tràn đầy tình
thương yêu.
Người đàn bà đáng thương ấy sững sờ nhìn và hỏi Mẹ Têrêxa bằng một
giọng thều thào:
- "Tại sao bà lại làm như vậy?"
Mẹ Têrêxa trả lời:
- "Bởi vì tôi rất yêu mến bà..."
Một tia sáng hạnh phúc, dù vẫn còn pha chút nghi ngờ, phát xuất từ tận đáy
lòng, đã ngời lên khuôn mặt gầy gò của người đàn bà, nơi dấu ấn của tử
thần đã bắt đầu xuất hiện.
- "Ôi bà hãy nhắc lại một lần nữa đi!"
- "Tôi rất yêu mến bà". Mẹ Têrêxa lập lại bằng một giọng điệu
rất dịu dàng.
- "Hãy nhắc lại, hãy nhắc lại đi bà".
Người đàn bà đang bước vào cõi chết xiết chặt tay Mẹ Têrêxa và kéo về
phía bà ta, như muốn lắng nghe rõ hơn, nghe với niềm hạnh phúc tràn trề
những lời lẽ tuyệt vời nhất trên cõi đời...
Bằng chính tình yêu của mình, Mẹ Têrêxa đã biết nhìn sự suy sụp của tình
người, Mẹ đã biết khám phá ra cái thực thể thiêng liêng Mầu Nhiệm của
những con người nghèo hèn xấu số nhất. Chúng ta cũng hãy luôn nhìn mọi
người bằng chính cái nhìn yêu thương và tôn trọng của chính Chúa đối với
mọi người...
Sách Lẽ Sống Ðài Chân Lý Á Châu