VietCatholic News
Cũng như tại bất cứ một trung
tâm hành hương nào, tại Lộ Ðức, du khách và khách hành hương có thể đọc
được không biết bao nhiêu lời cảm tạ dâng lên Ðức Mẹ cũng như không biết
bao nhiêu kỷ vật khác mà những người thọ ơn muốn cho thiết lập để ghi nhớ
ơn Mẹ... Trong muôn nghìn kỷ vật tạ ơn ấy, người ta thấy có một bức tượng
diễn tả một người mù vừa được chữa lành. Dĩ nhiên, được sáng mắt là
một trong những phép lạ đầu tiên được ghi trong sách những phép lạ tại Lộ
Ðức. Nhưng bức tượng người mù sáng mắt ở đây lại tượng trưng cho một
biến cố khác, một phép lạ theo đúng nghĩa bởi vì đó là phép lạ của một
người tìm lại được ánh sáng Ðức Tin.
Bức tượng này được một người đàn bà quý phái cho dựng lên để ghi nhớ
ánh sáng Ðức Tin mà bà đã tìm lại được tại Lộ Ðức. Tuy là người Công
Giáo, nhưng kể từ khi chồng qua đời, người đàn bà không còn một chút tin
tưởng gì nơi Chúa Mẹ nữa. Và dĩ nhiên, cũng giống như những người khô
đạo khác, người đàn bà chỉ tìm kiếm có mỗi một điều: đó là thú vui
trong cuộc sống.
Một mùa hè nọ, trên đường đi đến một trung tâm nghỉ mát nổi tiếng ở
phía Nam nước Pháp, người đàn bà phải đi qua Lộ Ðức. Thấy đám đông tấp
nập tại trung tâm Thánh Mẫu, bà ta tò mò dừng lại xem. Bà không ngờ rằng
chính Chúa đang tìm kiếm và đeo đuổi bà. Từ thái độ bàng quang của một
người hiếu kỳ, người đàn bà đã tìm lại ánh sáng Ðức Tin. Ðể tạ ơn
Chúa và Ðức Mẹ, bà đã cho dựng lên bức tượng của người mù với hàng chữ
như sau: "Tìm lại Ðức Tin là một phép lạ vĩ đại hơn là được sáng
mắt".
Trên vạn nẻo đường của chúng ta, lúc nào Thiên Chúa cũng có mặt. Thật ra,
không phải con người đi tìm kiếm Thiên Chúa cho bằng chính Thiên Chúa đeo
đuổi kiếm tìm con người.
Trong mọi biến cố của cuộc sống, lúc nào Thiên Chúa cũng có mặt. Trong an vui
hạnh phúc, hay trong thất bại khổ đau, Ngài luôn ở bên cạnh ta để mời gọi
ta tin tưởng ở Tình Yêu của Ngài. Ngay cả khi con người muốn khước từ và
gạt bỏ Ngài ra khỏi cuộc sống, Thiên Chúa vẫn tiếp tục đeo đuổi con người.
Thánh Kinh đã ví Thiên Chúa như một người tình chung thủy, lúc nào cũng
chờ đợi, lúc nào cũng nài nỉ, lúc nào cũg vỗ về, lúc nào cũng tha thứ.
Tin ở một sự hiện diện trung thành như thế của Thiên Chúa, thái độ của
chúng ta phải là thức tỉnh, chờ đợi và tin tưởng không ngừng. Trong an vui
thịnh đạt, chúng ta dâng lời cảm tạ Chúa. Trong thất bại khổ đau, chúng ta
cũng hãy tin tưởng phó thác. Và ngay cả những lúc vấp ngã vì yếu đuối,
chúng ta cũng hãy tin tưởng ở lòng tha thứ vô bờ của Ngài. Thiên Chúa sẽ
không bao giờ bỏ mặc con người.
Sách Lẽ Sống Ðài Chân Lý Á Châu