VietCatholic News(17/03/2002).
Ngày xưa có một người cha có ba
đứa con trai. Ông vốn sinh ra nghèo khổ, nhưng nhờ chuyên cần làm việc và
cần kiệm, nên ông trở nên một điền chủ giàu có. Lúc về già, gần đất xa
trời, ông nghĩ tới chuyện chia gia tài cho các con. Nhưng ông cũng muốn xem
đứa con nào thông minh nhất để phó thác phần lớn gia sản của ông cho nó.
Ông liền gọi ba đứa con đến giường bệnh, trao cho mỗi đứa năm đồng bạc
và bảo mỗi đứa hãy mua cái gì có thể lấp đầy căn phòng trơ trọi mà ông
đang ở.
Ba đứa con vâng lời cha cầm tiền ra phố. Người anh cả nghĩ rằng đây chỉ là
một công việc dẽ dàng. Anh ta ra tới chợ mua ngay một bó rơm rất lớn mang ngay
về nhà. Người con thứ hai suy nghĩ kỹ lưỡng hơn: sau khi đi rảo quanh chợ
một vòng, anh ta quyết định mua những bao lông vịt rất đẹp mắt.
Còn người con trai thứ ba, suy nghĩ đi, suy nghĩ lại: làm sao mua được cái
gì với năm đồng bạc này, để có thể lấp đầy căn phòng lớn của cha mình.
Sau nhiều giờ đắn đo, bỗng mắt chàng thanh niên hớn hở, anh ta lại căn tiệm
nhỏ mất hút trong đường nhỏ gần chợ, anh ta mua cây đèn cầy và một hộp
diêm. Trở về nhà, anh hồi hộp, không biết hai anh mình đã mua được cái gì.
Ngày hôm sau, cả ba người con trai đều họp lại trong phòng của cha già. Mỗi
người mang quà tặng của mình cho cha: Người con cả mang rơm trải trên nền
nhà của căn phòng, nhưng phòng quá lớn, rơm chỉ phủ được một góc nền
nhà. Người con thứ hai mang lông vịt ra, nhưng cũng chỉ phủ được hai góc
của căn phòng. Người cha cóvẻ thất vọng. Bấy giờ người con trai út mới
đứng ra giữa phòng, trong tay chẳng mang gì cả. hai người em tò mò chăm chú
nhìn em, và hỏi: "Mày không mua cái gì sao?". Bấy giờ đứa em mới từ
từ rút trong túi quần ra một cây nến và hộp diêm. Thoáng một cái, căn phòng
đầy ánh sáng. Mọi người đều mỉm cười. Người cha già rất sung sướng vì
quà tặng của đứa con út. Ông quyết định giao phần lớn ruộng đất và gia
sản của mình cho con trai út, vì ông thấy anh ta đủ thông minh để quản trị
gia sản của mình và nhờ đó cũng có thể giúp đỡ các anh của nó nữa.
Ðứng trước khó khăn thử thách, để kêu gọi sự bình tĩnh sáng suốt và tinh
thần hợp tác, người ta thường nói với nhau: thà đốt lên một ngọn nến hơn
là ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối.
Cuộc sống của mỗi người chúng ta, cuộc sống của những người xung quanh chúng
ta, cuộc sống của xã hội chúng ta có lẽ cũng giống như một căn phòng đen
tối... Chỉ cần một người đốt lên một chút ánh sáng, những người xung quanh
sẽ cảm thấy ấm cúng và phấn khởi.
Một chút ánh sáng của một cái mỉm cười. Một chút ánh sáng của một lời
chào hỏi. Một chút ánh sáng của một san sẻ. Một chút ánh sáng của tha thứ.
Và một chút ánh sáng của niềm tin được chiếu tỏa qua sự vui vẻ chấp nhận
cuộc sống... Một chút ánh sáng ấy cũng đủ để nâng đỡ ít nhất là một
người mà chúng ta gặp gỡ, bởi vì không có một nghĩa cử nào được thực thi
mà không ảnh hưởng đến người khác...
Sách Lẽ Sống Ðài Chân Lý Á Châu