VietCatholic News
Một linh sư Ấn giáo nọ rất
hài lòng về sự tiến bộ của người đệ tử. Nhận thấy rằng người đệ tử
không cần đến sự dìu dắt của ông nữa, cho nên ông mới bỏ mặc anh trong túp
lều tranh rách nát bên cạnh một bờ sông. Một buổi sáng, khi thức dậy, người
đệ tử xuống dòng sông thanh tẩy theo đúng nghi thức, rồi giặt chiếc áo rách
rưới của mình. Ðây là tài sản duy nhất của anh ta.
Ngày nọ, anh đau đớn vô cùng khi nhận ra chiếc áo phơi ở bờ sông đã bị
chuột cắn tả tơi. Không còn cách nào nữa, người đệ tử đành phải vào
làng gõ cửa để xin một chiếc áo khác. Cái áo lần nữa cũng bị chuột gặm
nát. Anh mới xin được một con mèo. Lần này anh khỏi phải lo lắng về mấy con
chuột nữa. Nhưng không xin áo mặc, thì người đệ tử cũng phải xin cơm, bánh
mà thôi.
Ngày ngày phải vác bị đi khất thực, người đệ tử cảm thấy mình như một
thứ gánh nặng đối với dân làng. Nghĩ thế, cho nên anh mới tìm cách tậu cho
bằng được một con bò để lấy vốn làm ăn. Nhưng có bò thì cũng phải có
cỏ cho bò ăn. Những ngày đầu, anh còn tự mình cắt cỏ cho bò ăn. Về lâu về
dài, nhận thấy không còn thì giờ cho sự cầu nguyện nữa, cho nên anh đành
phải thuê người cắt cỏ cho bò. Bò càng ngày càng sinh sản ra nhiều, người
cắt cỏ cũng phải gia tăng. Không mấy chốc, mảnh đất xung quanh túp lều của
anh đã biến thành một nông trại. Con người đã một thời muốn bỏ đi tất cả
mọi sự để trở thành một tu sĩ nay nghiễm nhiên trở thành một chủ nông trại
giàu có. Có tiền, có mọi sự, cho nên anh cũng muốn có người chia sẻ công
việc của anh. Anh đành phải cưới vợ. Và không mấy chốc, anh đã trở thành
một trong những chủ nông trại giàu có nhất trong làng.
Vài năm sau, khi có dịp trở lại thăm ngôi làng cũ, vị linh sư đã một thời
dẫn dắt anh, ngạc nhiên vô cùng vì thay cho túp lều nghèo nàn bên bờ sông,
nay là cả một cơ nghiệp đồ sộ. Dò hỏi được tung tích của người chủ nông
trại, vị linh sư mới lên tiếng hỏi người đệ tử của mình: "Thế này
nghĩa là gì hả con?". Người đệ tử mới trả lời: "Có lẽ thầy không
tin. Nhưng tất cả cơ nghiệp này hiện hữu là cũng chỉ vì con đã không làm
cách nào để giữ được chiếc áo rách".
Vì chén cơm manh áo, người ta có thể đánh mất lý tưởng của mình. Vì chén
cơm manh áo, người ta có thể chà đạp phẩm giá của mình cũng như của
người khác. Vì chén cơm manh áo, người ta có thể chối bỏ niềm tin của
mình. Ðó là mối hiểm nguy mà bất cứ ai cũng có thể rơi vào.
Ðầu một Năm Mới, tiến thêm một bước trong cuộc hành trình đức tin, chúng
ta hãy xin Chúa ban thêm sáng suốt để thấy được bậc thang giá trị trong
cuộc sống của chúng ta. Xin Ngài ban thêm can đảm để trong khi mưu cầu của
cải vật chất, chúng ta có đủ sức khước từ mọi hành động bất chánh, mọi
thỏa hiệp với lừa đảo, gian trá. Xin Ngài ban thêm lòng quảng đại để chúng
ta biết mở rộng quả tim và đôi bàn tay để chia sớt, để san sẻ với mọi
người khốn khổ.
Sách Lẽ Sống Ðài Chân Lý Á Châu