VietCatholic News
Vào khoảng năm 1850, họa sĩ tài
ba của Hoa Kỳ là James McNeil Whisler đang còn là một thanh niên đầy nhiệt
huyết. Mặc dù có tâm hồn nghệ sĩ, Whisler cũng đăng ký vào trường đại
học quân sự West Point.
Người ta kể lại rằng khi giáo sư ra đề tài vẽ về một chiếc cầu, dĩ nhiên,
các sinh viên phải hiểu đây là một chiếc cầu cần được thiết kế trong mục
tiêu quân sự. Thế nhưng, tâm hồn nghệ sĩ của Whisler đã không đếm xỉa gì
đến khía cạnh quân sự. Anh vẽ một chiếc cầu thơ mộng bắc qua một mỏm núi
thơ mộng. Dọc theo hai bên bờ sông là một tấm thảm cỏ xanh tươi. Nhưng thơ
mộng hơn nữa là có hai đứa bé đứng câu cá trên chiếc cầu ấy.
Ông giáo sư cầu cóng không ưng ý chút nào, nên đã ra lệnh cho anh phải bôi
đi hình ảnh của hai đứa bé. Viên sĩ quan bèn di chuyển hai cậu bé từ chiếc
cầu xuống thảm cỏ bên bờ sông. Lần này, ông giáo sư lại càng giận giữ
hơn. Ông quát tháo ầm ĩ: "Tôi đã bảo anh phải cất chúng ra khỏi bức
tranh".
Nhưng con người có tâm hồn nghệ sĩ xem chừng như không thể vẽ cảnh thiên
nhiên mà thiếu bóng dáng của con người. Không được sáng tác theo ý mình
muốn, Whisler bèn vẽ hai cái mộ trên thảm cỏ dọc theo dòng sông và muốn ông
giáo sư hiểu ngầm rằng anh đã chôn hai cậu bé trong hai cái mộ ấy.
Chiếc cầu được bắc qua dòng sông là để nối liền hai bờ sông và chiếc cầu
nối liền hai bờ sông là để cho con người ở hai bên bờ sông được liên lạc
với nhau. Thiếu sự đi lại của con người thì chiếc cầu trở thành vô nghĩa.
Chúa Giêsu là chiếc cầu nối liền Trời cao và Ðất thấp. Nơi Ngài, con người
và Thiên Chúa gặp gỡ nhau. Chỉ trên chiếc cầu của Ðức Kitô con người mới
có thể gặp gỡ Thiên Chúa và gặp gỡ nhau.
Ngài sinh ra trong một gia đình, Ngài lớn lên trong một gia đình. Ngài đến
để quy tụ tất cả nhân loại thành một gia đình. Con đường cứu rỗi của
Ngài là con đường mở rộng cho mọi người cùng nắm tay đi với nhau. Chiếc
cầu nối liền Thiên Chúa và con người là chiếc cầu của gặp gỡ, của cảm
thông, của yêu thương. Chúng ta chỉ có thể đi về cõi phúc trên chiếc cầu
của gặp gỡ, của yêu thương ấy.
Sách Lẽ Sống, Ban Việt Ngữ Ðài Chân Lý Á Châu
Câu chuyện tu đức hàng ngày: Chiếc Cầu Của Gặp Gỡ
VietCatholic News(27/08/2001).
Vào khoảng năm 1850, họa sĩ tài ba của Hoa Kỳ là James McNeil Whisler đang còn
là một thanh niên đầy nhiệt huyết. Mặc dù có tâm hồn nghệ sĩ, Whisler cũng
đăng ký vào trường đại học quân sự West Point.
Người ta kể lại rằng khi giáo sư ra đề tài vẽ về một chiếc cầu, dĩ nhiên,
các sinh viên phải hiểu đây là một chiếc cầu cần được thiết kế trong mục
tiêu quân sự. Thế nhưng, tâm hồn nghệ sĩ của Whisler đã không đếm xỉa gì
đến khía cạnh quân sự. Anh vẽ một chiếc cầu thơ mộng bắc qua một mỏm núi
thơ mộng. Dọc theo hai bên bờ sông là một tấm thảm cỏ xanh tươi. Nhưng thơ
mộng hơn nữa là có hai đứa bé đứng câu cá trên chiếc cầu ấy.
Ông giáo sư cầu cóng không ưng ý chút nào, nên đã ra lệnh cho anh phải bôi
đi hình ảnh của hai đứa bé. Viên sĩ quan bèn di chuyển hai cậu bé từ chiếc
cầu xuống thảm cỏ bên bờ sông. Lần này, ông giáo sư lại càng giận giữ
hơn. Ông quát tháo ầm ĩ: "Tôi đã bảo anh phải cất chúng ra khỏi bức
tranh".
Nhưng con người có tâm hồn nghệ sĩ xem chừng như không thể vẽ cảnh thiên
nhiên mà thiếu bóng dáng của con người. Không được sáng tác theo ý mình
muốn, Whisler bèn vẽ hai cái mộ trên thảm cỏ dọc theo dòng sông và muốn ông
giáo sư hiểu ngầm rằng anh đã chôn hai cậu bé trong hai cái mộ ấy.
Chiếc cầu được bắc qua dòng sông là để nối liền hai bờ sông và chiếc cầu
nối liền hai bờ sông là để cho con người ở hai bên bờ sông được liên lạc
với nhau. Thiếu sự đi lại của con người thì chiếc cầu trở thành vô nghĩa.
Chúa Giêsu là chiếc cầu nối liền Trời cao và Ðất thấp. Nơi Ngài, con người
và Thiên Chúa gặp gỡ nhau. Chỉ trên chiếc cầu của Ðức Kitô con người mới
có thể gặp gỡ Thiên Chúa và gặp gỡ nhau.
Ngài sinh ra trong một gia đình, Ngài lớn lên trong một gia đình. Ngài đến
để quy tụ tất cả nhân loại thành một gia đình. Con đường cứu rỗi của
Ngài là con đường mở rộng cho mọi người cùng nắm tay đi với nhau. Chiếc
cầu nối liền Thiên Chúa và con người là chiếc cầu của gặp gỡ, của cảm
thông, của yêu thương. Chúng ta chỉ có thể đi về cõi phúc trên chiếc cầu
của gặp gỡ, của yêu thương ấy.
Sách Lẽ Sống, Ban Việt Ngữ Ðài Chân Lý Á Châu