VietCatholic News(16/03/2002).
Ðức hồng Y Carlo Martini, nguyên
viện trưởng trường Kinh Thánh tại Roma và hiện là tổng giám mục Milano bên
Italia, đã ghi lại trong quyển chú giải về Phúc Âm Thánh Gioan, câu chuyện sau
đây:
Vào thế kỷ thứ ba, trong Giáo hội có vấn đề các tu sĩ ào ạt rời bỏ cuộc
sống tu trì... Ðể giải thích cho hiện tượng này, một thầy dòng nọ đã đưa
ra hình ảnh của một đàn chó đi săn thỏ. Một chú chó trong đàn đã bất
chợt nhận ra một con thỏ. Thế là chú nhanh nhẩu rời đàn chó và vừa chạy
theo con thỏ vừa sủa inh ỏi. Không mấy chốc, mấy chú chó khác cũng rời hàng
ngũ để chạy theo. Và cứ thế cả đàn chó bỗng chạy ùa theo. Tất cả mọi con
chó đều chạy, nhưng kì thực chỉ có một con chó là đã phát hiện ra con
thỏ.
Sau một lúc săn đuổi, chú chó nào cũng mệt lả, cho nên từ từ bỏ cuộc, bởi
vì đa số đã không được nhìn thấy con thỏ. Chỉ duy chú chó đầu tiên đã
phạt hiện ra con thỏ là tiếp tục đeo đuổi cuộc săn bắt.
Vị tu sĩ đãđưa ra kết luận như sau: "Ðã có rất nhiều tu sĩ đi theo
Chúa, nhưng kỳ thực chỉ có một hoặc hai vị là đã thực sự thấy Chúa và
hiểu được họ đang đeo đuổi điều gì. Số khác chạy theo vì đám đông
hoặc vì họ nghĩ rằng họ đang làm được một điều tốt. Nhưng kỳ thực họ
chưa bao giờ thấy Chúa. Cho nên khi gặp khó khăn thử thách, họ bắt đầu chán
nản bỏ cuộc".
Cuộc sống của người Kitô chúng ta có lẽ cũng sẽ ví được với một cuộc
săn thỏ... Ở khởi đầu, ai trong chúng ta cũng hăm hở ra đi, ai trong chúng
ta cũng đều làm rất nhiều cam kết, nhưng một lúc nào đó, khi không còn
thấy gì đến trước mắt nữa, chúng ta bỏ cuộc buông xuôi... Ða số trong
chúng ta hành động theo sự thúc đẩy của đám đông mà không cần tìm hiểu
lý do của việc làm chúng ta. Người ta lập gia đình mà không hiểu đâu là
cam kết của đời sống hôn nhân. Người ta gia nhập đoàn thể này, đoàn thể
nọ, chúng ta cũng hăng hái tham gia mà không cân nhắc kỹ lưỡng các lý do
tại sao chúng ta tham dự. Và biết đâu, người ta đi nhà thờ, chúng ta cũng
đi nhà thờ mà không bao giờ tự hỏi tại sao chúng ta đi nhà thờ. Người ta
đi xưng tội rước lẽ, chúng ta cũng đi xưng tội rước lẽ mà có lẽ chưa bao
giờ đặt ra câu hỏi nghiêm chỉnh tại sao chúng ta làm như thế... Dĩ nhiên,
Ðức Tin của chúng ta cần phải được nâng đỡ từ gia đình, xã hội, bởi
người khác. Nhưng chúng ta không thể quên được rằng trước hết Ðức Tin là
một cuộc gặp gỡ cá vị giữa mỗi người và Thiên Chúa, Ðức tin là một cuộc
hành trình trong đó mỗi con người phải tự thấy con đường mình đang đi...
Chúng ta không thể sống đạo, giữ đạo vì người khác. Người Kitô có một
đồng phục chung là Ðức Ái, nhưng cuộc sống của mỗi người không phải vì
thế mà được đúc sẵn theo một khuôn mẫu, theo những công thức có sẵn, theo
những lôi cuốn của đám đông.
Trong cuộc hành trình Ðức Tin, chúng ta cùng đồng hành với người khác,
nhưng mỗi người cần phải thấy rõ địa điểm mình đang đi tới. Có thấy rõ
như thế, mỗi khi gặp mệt mỏi, chông gai thử thách, chúng ta mới có thể kiên
vững tiếp tục tiến bước.
Sách Lẽ Sống Ðài Chân Lý Á Châu