VietCatholic News (13/05/2003 )
Văn sĩ Pháp Alexandre Piron qua đời năm 1773, thường có
thói quen đi dạo trong khu rừng Boulogne giữa thủ đô Paris. Một ngày nọ,
ông ngồi nghỉ trên một ghế đá tựa vào một bức tường.
Chỉ một lát sau, ông ngạc nhiên vô cùng, vì trong đám đông những người
đang đi dạo trong khu rừng, một vài người đến gần ông, ngả nón chào.
Cũng có một vài người bái cả gối nữa. Nhà văn mỉm cười đáp lễ cảm
tình mà khách qua lại dành cho ông. Ông không ngờ rằng ông được nhiều
người mến mộ đến như thế. Ông mong sao một số bạn bè trong văn giới
chứng kiến được cảnh tượng này để thấy được vinh quang mà ông đã
đạt được...
Nhà văn đang say với bã vinh hoa thì chợt trong đám người đang bái chào
ông, một lão bà để lộ một thái độ khác thường. Cũng giống như mọi
người khác, bà lão cúi chào, rồi tiến đến gần ghế đá. Bà thì thầm
nói trong miệng mà nhà văn không hiểu được, rồi ngước mắt nhìn lên
cao. Ngạc nhiên trước cử chỉ khác thường của bà lão, nhà văn cũng
đưa mắt nhìn lên cao phía trên tường. Lúc bấy giờ ông mới khám phá ra
rằng trên đầu ông có một tượng thánh giá... Thì ra, những người đi dạo
trong khu rừng Boulogne này dừng lại không phải để tỏ lòng mộ mến đối
với ông, mà chính là tỏ lòng cung kính đối với Chúa Giêsu trên thập
giá.
Hổ thẹn vì sự khám phá ấy, Alexandre Piron đứng dậy bỏ đi nơi khác.
Sở dĩ Chúa Giêsu đã có thái độ gay gắt đối với những người biệt
phái giả hình, là bởi vì họ muốn chiếm đoạt chính Vinh dự của Thiên
Chúa. Họ cũng giống như văn sĩ Alexandre Piron trong câu chuyện trên đây:
người ta đến bái chào Chúa Giêsu trên thập giá, nhưng ông lại muốn
dành cho mình vinh dự ấy. Những người biệt phái giả hình cũng giống
như con lừa mà Chúa Giêsu dùng để cưỡi vào thành Giêrusalem. Giữa những
tiếng reo hò dân chúng dành cho Chúa Giêsu, con lừa cứ nghĩ rằng nó là một
anh hùng oai phong lẫm liệt...
Khao khát danh vọng, quyền bính là đam mê chung của mọi người. Ai cũng thích
xuất hiện trước công chúng, ai cũng thích được người đời ca tụng,
ai cũng thích được phục vụ. Một cách nào đó, người tham vọng không
những dùng người khác như bàn đạp, mà còn tước đoạt chính Vinh quang
của Chúa...
Chúa Giêsu là con người đã sống trọn vẹn cho tha nhân và do đó cũng quy
mọi vinh dự về cho Thiên Chúa. Thánh Phaolô đã nói với chúng ta rằng:
là Thiên Chúa, Ngài đã không đòi cho được đồng hàng với Thiên Chúa,
nhưng đã hủy bỏ mình đi để mặc lấy thân phận con người và vâng phục
cho đến chết.
Chúa Giêsu đã vạch cho chúng ta con đường được sống trọn vẹn ơn gọi
làm người: đó là sống cho Thiên Chúa. Chỉ khi nào con người sống cho
Thiên Chúa, thuộc về Thiên Chúa trong tất cả mọi sự, con người mới đạt
được chính cùng đích của mình. Sống cho Thiên Chúa là luôn tìm thấy
Thánh ý của Ngài, là hoạt động cho vinh quang của Ngài, là trở thành
khí cụ trong bàn tay của Ngài...
Trích Lẽ Sống Chân Lý Á Châu