VietCatholic News
Một giáo xứ miền quê nọ đã
được thành lập từ lâu, nhưng chưa có được một ngôi nhà thờ xây cất hẳn
hoi. Giáo dân lại nằm rải rác trong hai ngôi làng sát cạnh nhau. Khát vọng duy
nhất của giáo dân là được có nơi thờ phượng đàng hoàng... Với sự hăng
say bộc phát của những người nông dân, mọi người đã quảng đại đáp lại
lời kêu gọi của các chức sắc trong giáo xứ: kẻ góp tiền, người cho vật
dụng... Thế nhưng vấn đề cơ bản vẫn là: đâu là địa điểm xứng hợp nhất
để xây cất nhà thờ. Người trong làng này thì muốn ngôi nhà thờ tọa lạc
trong làng của mình. Người bên làng kia thì lại muốn ngôi nhà thờ được
xây cất gần bên chỗ mình ở. Thế là hai bên cứ tranh luận, không bên nào
muốn nhường bên nào. Tiền đã có sẵn, vật dụng cũng đã đầy đủ, nhưng
không biết phải đặt viên đá đầu tiên bên làng nào.
Giữa lúc vấn đề địa điểm chưa ngã ngũ, thì một vấn đề lớn lại xảy ra:
một nạn hạn hán trầm trọng đe dọa dân chúng trong cả hai làng. Thế là
người ta chỉ còn nghĩ đến việc chống hạn hán hơn là xây cất nhà thờ.
Nhưng sức người có hạn, việc dẫn thủy nhập điền không đạt được chỉ
tiêu. Năm đó, toàn dân trong hai làng đều phải chịu cảnh đói khát.
Sống bên cạnh nhau, cho nên mặc dù ngăn cách về hành chính, dân hai làng vẫn
coi nhau như bà con ruột thịt... Có hai gia đình nông dân nọ rất mực thương
nhau và tương trợ nhau. Một người bên làng này luôn nghĩ đến cảnh đói
khổ mà người bạn bên làng kia đang phải chịu. Thế là một đêm nọ, anh đã
phân chia phần lúa thóc thu hoạch được trong vụ mùa vừa qua và lặng lẽ vác
lên vai để mang qua cứu trợ người bạn của làng bên cạnh... Trong khi đó thì
người bạn bên làng bên cạnh cũng có một ý nghĩ tương tự. Anh cũng hành
động y như người bạn của mình. Cũng chính đêm hôm đó, anh đã sớt bớt
phần lúa của mình để mang qua biếu người bạn ở làng kế bên... Giữa đêm
tối, không hẹn hò, hai người bạn đã gặp nhau trong cùng một ý nghĩ và hành
động. Không cần một lời giải thích, không cần một lời chào hỏi, hai người
đã hiểu nhau: Họ bỏ bao lúa xuống đất và ôm trầm lấy nhau... Ðiểm gặp gỡ
của tình bạn, của tình tương thân tương ái, của tình liên đới, của chia
sẻ ấy đã được giáo dân của hai ngôi làng gọi là đất Thánh và không cần
phải mất nhiều thủ tục để giải quyết, họ đã đồng thanh chọn địa điểm
ấy làm nơi xây cất nhà thờ.
Nhà thờ là nơi hẹn hò: hẹn hò với Thiên Chúa, hẹn hò với con người. Không
ai đến nhà thờ mà không tìm gặp được sức mạnh từ chính Chúa, sự an ủi
đỡ nâng từ những người anh em của mình... Do đó, nhà thờ phải là điểm
đến của mọi nẻo đường, nhà thờ phải là nơi hội tụ của mọi xây dựng,
nhà thờ phải là giải đáp của mọi tranh luận... Người ta không thể xây dựng
những ngôi nhà thờ nguy nga tráng lệ mà lại làm ngơ trước những người đang
dẫy chết bên cạnh. Người ta không thể nhắm mắt đi đến nhà thờ trong khi
bên lề đường có bao nhiêu kẻ lê lết trong đói khổ... Phải chăng, nhà thờ
chỉ có thể xây dựng ngay chính trên đất Thánh của chia sẻ, của san sớt, của
tình liên đới mà thôi? Phải chăng, việc đi đến nhà thờ cũng chỉ có ý
nghĩa khi nó là điểm đến, là biểu trưng của chính những viên gạch bác ái
mà người ta không ngừng xây dựng trong cuộc sống hằng ngày?
Sách Lẽ Sống Ðài Chân Lý Á Châu