VietCatholic News(30/09/2001).
........
Nhật Bản là quốc gia được coi là mạnh nhất Á Châu và là nước một trong
những kỹ thuật cao nhất thế giới. Nhưng chúng ta hãy tự hỏi: liệu sự giàu
có phồn thịnh đó có đem lại cho con người hạnh phúc hay không?
Hạnh phúc là một cái gì vô cùng tương đối... Nhà giàu đứt tay bằng ăn
mày đổ ruột.
Chúng ta hãy thử so sánh niềm vui của các trẻ em thuộc hai xã hội khác nhau.
Trong một gia đình mà cơm trắng được coi như một thứ xa xỉ phẩm, thì chắc
chắn một ổ bánh mì tây sẽ tạo cho các em bé trong gia đình nghèo một niềm
vui gấp nghìn lần niềm vui của những em bé suốt đời sống trên nhung lụa và
ăn toàn cao lương mỹ vị.
Một chiếc áo mới mỗi năm chỉ được mặc một lần của em bé nhà nghèo có lẽ
sẽ làm cho em bé đó vui hơn tất cả những em bé suốt đời chỉ biết có lụa
là gấm vóc.
Của cải vật chất là một điều kiện cần thiết để cho con người được sống
xứng với phẩm giá con người. Những phương tiện kỹ thuật giúp con người
phát triển nhiều hơn trong nhân cách. Sự sung túc về vật chất phải đem lại
sự phát triển nhân bản và tinh thần. Có nhiều hơn để nên người nhiều hơn:
đó là khẩu hiệu người ta thường đề ra để kêu gọi giúp đỡ các nước
kém mở mang... Tuy nhiên, tự nó, của cải vật chất, sự giàu có, những phương
tiện văn minh tiến bộ không phải là cùng đích của con người.
Người Kitô luôn thức tỉnh để đánh giá đúng những phương tiện vật chất
họ đang sử dụng hay đang tìm cách để đắc thủ. Sự chạy đua với những
phương tiện vật chất không nên làm họ mờ mắt, bán đứng lương tâm của
mình.
Hạnh phúc duy nhất và đích thực trong cuộc sống của người Kitô phải là
chính Chúa. Có được hạnh phúc đó trong tâm hồn, chúng ta sẽ đánh giá
đúng mức của cải vật chất và đồng thời sẽ tìm được hạnh phúc ngay trong
những điều kiện thiếu thốn nhất của cuộc sống.
Sách Lẽ Sống, Ban Việt Ngữ Ðài Chân Lý Á Châu