VietCatholic News(13/09/2001).
Có hai người lái buôn và cũng là hai người bạn thân quyết chí lên đường
đi tìm cho kỳ được điều quý giá nhất trên trần gian này. Mỗi người ra đi
một ngả và thề thốt sẽ gặp lại nhau sau khi đã tìm được điều quý giá
nhất ấy.
Người thứ nhất lặn lội đi tìm cho kỳ được viên ngọc mà ông cho là quý
giá nhất trên trần gian này. Ông băng rừng, vượt biển và không bỏ sót
thành phố, làng mạc nào mà không ghé qua. Bất cứ nơi nào có bán đá quý,
ông đều tìm tới. Cuối cùng, ông mãn nguyện vì đã tìm được viên ngọc mà
ông cho là quý giá nhất trần gian. Ông trở lại quê hương và chờ đợi
người bạn của ông.
Nhiều năm trôi qua mà người bạn của ông vẫn biệt vô âm tín. Thì ra điều
ông đi tìm kiếm không phải là vàng bạc, châu báu, mà là chính Chúa. Ông
đi khắp nơi để thọ giáo những bậc thánh hiền. Ông cặm cụi đọc sách,
nghiền ngẫm, nhưng vẫn không tìm gặp được Chúa.
Ngày nọ, ông đến ngồi thẫn thờ bên một dòng sông. Nhìn dòng nước trôi
lững lờ, ông bỗng thấy một con vịt mẹ và một đàn vịt con đang bơi lội.
Ðàn vịt con tinh nghịch cứ muốn rời mẹ để đi kiếm ăn riêng. Ði tìm con
này đến con nọ, con vịt mẹ cứ phải lặn lội đi tìm đàn con mà không hề tỏ
dấu giận dữ hay gắt gỏng... Nhìn thấy cảnh vịt mẹ cứ mãi đi tìm con như
thế, người đàn ông mỉm cười và đứng dậy trở về quê hương.
Vừa gặp nhau, người bạn đã tìm được viên ngọc quý mới buột miệng hỏi
trước:
"Cho
tôi xem thử điều quý giá nhất mà anh đã tìm được. Tôi nghĩ đó phải là
điều tuyệt diệu, bởi vì gương mặt anh dường như đang nở nụ cười mãn
nguyện chưa từng thấy".
Con người trở về với hai bàn tay trắng, nhưng tâm hồn tràn ngập hân hoan trả
lời:
"Tôi
đã đi tìm Chúa và cuối cùng tôi đã khám phá ra rằng chính Ngài là Ðấng
đi tìm tôi".
Có con vịt mẹ đi tìm con không biết mệt mỏi, có lời loan báo của sứ thần
cho các mục tử trong đêm Giáng Sinh, có ánh sao lạ dẫn đường chỉ lối cho
các nhà đạo sĩ... Có trăm phương nghìn cách qua đó Thiên Chúa không ngừng
đi tìm con người và ngỏ lời với con người.
Thiên Chúa không ngừng đi tìm kiếm và ra dấu cho con người. Ngài ra dấu cho
chúng ta qua muôn kỳ công trong vũ trụ. Ngài ra dấu cho chúng ta qua những khám
phá kỳ diệu của con người. Ngài ra dấu cho chúng ta qua những thiện chí thực
thi tình người của chính con người... Bao nhiêu vẻ đẹp là bấy nhiêu những
vì sao dẫn đường chỉ lối cho con người.
Nhưng Thiên Chúa không dẫn đường chỉ lối bằng những ánh sao lạ, Ngài còn
mời gọi chúng ta bằng những tiếng gọi âm thầm.
Có tiếng
gọi âm thầm của buổi bình minh, của chiều tà, của những đêm không trăng
sao.
Có tiếng gọi âm thầm của một nụ cười vừa hé mở.
Có tiếng gọi âm thầm của tiếng khóc câm lặng.
Có tiếng gọi âm thầm của những mất mát, đổ vỡ.
Mỗi một khoảnh khắc qua đi là một tiếng gọi âm thầm. Phải, Ngài đang có
mặt trong từng phút giây của cuộc sống chúng ta, bởi vì tên của Ngài là
Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta.
Sách Lẽ Sống - Ban Việt Ngữ Ðài Chân Lý Á Châu