VietCatholic News
Albrecht Durer là một họa sĩ và
điêu khắc gia nổi tiếng của nước Ðức vào thế kỷ thứ 16. Một trong những
tác phẩm nổi tiếng nhất của ông đó là bức tranh "Ðôi tay cầu
nguyện".
Sự tích của họa phẩm này như sau: Thuở hàn vi, Durer kết nghĩa với một
người bạn chí thân. Cả hai đã thề thốt là sẽ giúp nhau trở thành họa sĩ.
Ðể thực hiện ước nguyện đó, người bạn của Durer đã chấp nhận làm thuê
làm mướn đủ cách để kiếm tiền cho Durer ăn học thành tài. Theo thỏa thuận,
sau khi đã thành công, Durer cũng sẽ dùng tiền bạc của mình để giúp cho
người bạn ăn học cho đến khi thành đạt.
Thế nhưng khi Durer đã thành tài, danh tiếng của anh bắt đầu lên, thì đôi
tay của người bạn cũng đã ra chai cứng vì lam lũ vất vả, khiến anh không
thể nào cầm cọ để học vẽ nữa.
Một ngày nọ, tình cờ bắt gặp đôi tay của người bạn đang chắp lại trong tư
thế cầu nguyện, Durer nghĩ thầm: "Ta sẽ không bao giờ hồi phục lại được
năng khiếu cho đôi bàn tay này nữa, nhưng ít ra ta có thể chứng minh tình
yêu và lòng biết ơn của ta bằng cách họa lại đôi bàn tay đang cầu nguyện
này. Ta muốn ca tụng đôi bàn tay thanh cao và tấm lòng quảng đại vị tha của
một người bạn".
Thế là kể từ hôm đó, Durer đã để hết tâm trí vào việc thực hiện bức
tranh đó. Ðó không phải chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, nhưng là tất cả
tình yêu và lòng biết ơn mà ông muốn nói lên với một người bạn. Bức tranh
đã trở thành bất hủ, nhưng càng bất hủ hơn nữa đó là tấm lòng vàng của
người bạn và tâm tình tri ân của nhà họa sĩ.
Phúc Âm kể lại cuộc gặp gỡ cảm động giữa Chúa Giêsu và một người đàn
bà mà mọi người đang nhìn bằng một con mắt khinh bỉ, bởi vì bà ta bị xếp
vào loại người tội lỗi... Bất chấp mọi dòm ngó và xì xào, người đàn bà
đã tiến đến bên Chúa Giêsu, đập vỡ một bình dầu thơm, đổ trên chân
Chúa Giêsu và dùng tóc lau chân Ngài.
Nhiều người xì xào, tỏ vẻ khó chịu. Chúa Giêsu đã lên tiếng biện minh cho
người đàn bà và Ngài đã tiên đoán: nơi nào tin Mừng được loan báo thì
nơi đó cử chỉ của người đàn bà được nhắc tới.
Qua lời tuyên bố trên đây, Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng: tất cả
mọi nghĩa cử, dù là một hành vi nhỏ bé đến đâu và làm cho mọi người nhỏ
mọn đến đâu, cũng được ghi nhớ muôn đời.
Tiền của có thể qua đi, danh vọng có thể mai một, nhưng những việc làm bác
ái luôn có giá trị vĩnh cửu. Thánh Phaolô đã nói: trong ba nhân đức Tin,
Cậy, Mến, chỉ có Ðức Mến là tồn tại đến muôn đời.
Cuộc đời của mỗi người Kitô chúng ta cũng giống như một bức tranh cần
được hoàn thành. Mỗi một nghĩa cử chúng ta làm cho người khác là một
đường nét chúng ta thêm vào cho bức tranh. Khuôn mặt của chúng ta có thể
khô cằn, hoặc rướm máu vì những cày xéo của những thử thách, khó khăn,
đôi tay của chúng ta có thể khô cứng vì những quảng đại, quên mình. Tuy
nhiên, những đường nét bác ái sẽ làm cho khuôn mặt ấy trở thành bất tử...
Sách Lẽ Sống Ðài Chân Lý Á Châu