VietCatholic News(29/01/2002).
Một tác giả nọ đã kể lại một câu chuyện ngụ ngôn về con lừa, con rùa và một con ruồi mà tuổi thọ chỉ vỏn vẹn một ngày như sau:
Nhận thấy kiếp sống của mình quá vắn või, con ruồi đã than thân trách phận như sau:
"Nếu
tôi có được nhiều thì giờ hơn, thì có lẽ mọi sự sẽ dễ dàng hơn. Các
bạn cứ nghĩ xem: chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, tôi phải sinh ra, phải lớn
lên, phải học hỏi kinh nghiệm, phải vui hưởng cuộc sống, phải đau khổ, phải
già rồi cuối cùng phải chết? Tất cả chỉ diễn ra trong vòng 24 tiếng đồng
hồ".
Con lừa quanh năm ngày tháng chỉ bị đày đọa trong những việc nặng nhọc thì
lại than vãn:
"Giả
như tôi chỉ có 24 tiếng đồng hồ để sinh ra, để sống thì có lẽ tôi sẽ
hạnh phúc hơn, bởi vì cái gì tôi cũng nếm thử được một chút và cái gì
tôi cũng chỉ phải chịu đựng trong một khoảnh khắc".
Ðến lượt con rùa, nó phát biểu như sau:
"Tôi
không hiểu được các bạn. Tôi đã sống được 300 năm nhưng tôi vẫn không
thấy đủ giờ để kể hết những kinh nghiệm tôi đã trải qua. Khi được 200
tuổi, tôi chỉ ước mơ được chết cho xong. Tôi thương hại chú ruồi, nhưng
tôi lại ghen với ông bạn lừa".
Sau khi đã kể cho nhau nghe kinh nghiệm sống của mình, xem chừng như không thấy
ai thỏa mãn kiếp sống của mình. Người thì than phiền sống quá ngắn, người
thì ngán ngẩm vì sống quá lâu. Cuối cùng, ba chú mới rủ nhau đến vấn kế
con nhện, vì con nhện vốn được xem là một con vật khôn ngoan. Sau khi nghe mọi
lời kể lể, con nhện mới dõng dạc ban cho mỗi con một lời khuyên.
Với con rùa,
nó nói như sau: "Hỡi lão rùa già, đừng than phiền nữa. Hỏi thử có ai
được giàu kinh nghiệm cho bằng lão chưa?".
Quay sang con ruồi, con nhện ra lệnh: "Hỡi chú ruồi, chú
cũng đừng than thân trách phận nữa. Hỏi thử có ai có nhiều trò vui cho bằng
chú không?".
Với chú lừa, thì xem ra lời cảnh cáo của con nhện có vẻ
nặng nề hơn cả: "Còn đối với ông bạn lừa, tôi không có lời khuyên
nào cho ông bạn cả. Ông bạn là người bất mãn suốt đời. Ông bạn vừa muốn
được sống lâu như lão rùa lại vừa muốn sống ngắn ngủi như chú ruồi. Trời
nào có thể làm vừa lòng chú".
Câu chuyện ngụ ngôn trên đây có thể nói lên sự bất mãn thường xuyên trong
tâm hồn của con người. Thất bại hay thành công, nghèo hèn hay sang trọng, dốt
nát hay thông minh, bệnh tật hay khỏe khoắn. Xem chừng như không bao giờ con
người cảm thấy hoàn toàn hài lòng với chính mình, với người khác và với
cuộc sống. con người dễ dàng đứng ở núi này nhìn sang núi nọ. Tựu trung,
có lẽ sự bất mãn là biểu hiện của một thiếu sót lớn lao trong tâm hồn con
người: đó là thiếu sót Tình Yêu. Có tình yêu, người ta sẽ không còn bất
mãn. Có tình yêu, xem chừng người ta cũng không màng đến thời gian. Một tác
giả nào đó đã nói:
"Thời
gian qúa chậm đối với những kẻ chờ đợi và sợ hãi. Thời gian lại quá dài
đối với những kẻ than phiền. Nhưng với những người đang yêu, thì thời gian
không còn nữa".
Phải chăng tình yêu không là liều thuốc để chữa trị căn bệnh bất mãn trong
lòng người? Có chấp nhận chính mình, có yêu thương chính mình, chúng ta sẽ
không còn phải than thân trách phận nữa. Có yêu thương tha nhân, chúng ta sẽ
thấy được tha nhân là nguồn hạnh phúc của mình. Có yêu đời, chúng ta mới
thấy đời dễ thương.
Sách Lẽ Sống đài Chân Lý Á Châu