VietCatholic News (07/05/2003 )
Ở Đồn Trạch có một người
nuôi một con gà nước Thục lông cánh rất đẹp.
Một hôm, có một con diều hâu bay trên không, gà nước Thục vội vã dùng
cánh bao đậy lũ gà con, chỉ sợ bị tha mất.
Sau khi diều hâu bay đi không lâu, thì bay lại một con quạ, con quạ này
bay lên bay xuống với gà con và cùng ăn mồi, gà Thục nhìn nó rất là thuần
lương, bèn coi nó như là đồng bạn của mình.
Nhưng, con quạ lợi dụng lúc gà Thục không chú ý, liền tha một con gà
con bay đi. Gà nước Thục ngước mắt nhìn trời, rất là buồn bực.
(Dã sử)
Suy tư :
Con người ta chắc chắn là không ai dám cầm dao chém người, nên khó mà
có thể phạm tội giết người; con người ta bình thường thì không thể
phạm tội hiếp dâm, bởi vì ai cũng có lí trí suy xét, nên cũng khó mà phạm
tội ấy. Không dám phạm hai tội ấy là bởi vì nó quá nặng, hậu quả
quá ư là đáng sợ...
Nhưng trên thế gian vẫn có người phạm tội giết người, vẫn có người
phạm tội hiếp dâm.
Người ta phạm hai tội trên là vì người ta coi thường những tội nhỏ,
tội “không đáng kể”. Người ta cho rằng giận hờn có gì đâu mà tội
nặng, nói xấu người khác có gì là tội, uống một vài li rượu có gì
là ghê gớm, thế là người ta cứ sa đà trong những cái “không đáng kể”
ấy, lâu dần trở thành thói quen : thói quen nói xấu người khác, thói
quen gặp nhau là nhậu nhẹt, thói quen chửi tục, thói quen giận hờn... những
thói quen này sẽ đưa chúng ta đến tù tội trong ngục và án phạt trong hoả
ngục mà chúng ta không hay.
Con diều hâu (tội trọng) là loài thích ăn gà con, nên gà mẹ thấy là đề
phòng ngay, con quạ (tội nhẹ) nó khôn hơn, cứ sà xuống chơi đùa với đám
gà con (thói quen) làm cho gà mẹ thích thú không đề phòng, thế là khi có
cơ hội là tha ngay gà con đi...nhậu (phạm tội trọng).
Ma quỷ là loài...ma giáo, khôn lanh hơn chúng ta tưởng nghĩ, nên cầu nguyện
và đề phòng bằng cách đừng dễ dãi với những thói quen xấu của
mình.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.