VietCatholic News (15/01/2003 )
Thời nhà Tống, Lý Sĩ Hoành nhậm chức trong nội các
viện, có lần đi sứ ở Cao Li, lại có tên vũ trang đảm nhậm chức phó
sứ. Phía bên Cao Li tặng rất nhiều của cải vật chất làm lễ phẩm,
Lý Sĩ Hoành không muốn nhận, nên đưa cho tên quan phó sứ trong coi.
Hôm ấy phía dưới thuyền xuất hiện một khe hở nên bị rỉ nước, tên
phó sứ đem đồ tơ lụa của Lý Sĩ Hoành bỏ dười thuyền, sau đó đem
đồ của mình bỏ lên trên để khỏi bị ướt. Thuyền ra đến giữa biển,
sóng to gió lớn, thuyền lại quá nặng nên rất nguy hiểm, thuyền viên
yêu cầu đem tất cả các đồ vật quăng xuống biển, nếu không thì thuyền
sẽ chìm và người sẽ chết. Tên phó sứ cũng cuống quýt, bèn gấp gấp
đem đồ trên thuyền quăng xuống biển, khi đồ vật bị quăng xuống biển
khoảng một nửa thì sóng yên gió lặng, thuyền lại ổn định như trước.
Sau đó kiểm tra lại đồ đạc chút xíu, thì thấy tất cả đồ đạc bị
quăng xuống biển đều là của tên phó sứ, còn những đồ vật của Lý
Sĩ Hoành vì bỏ dưới đáy thuyền, nên chỉ bị ướt một chút xíu không
đáng kể.
(Mộng Khê bút đàm)
Suy tư :
Người ta thường nói : tham thì thâm.
Theo sách Đại từ điển Viêt Nam giải thích "tham thì thâm" là : tham
lam quá mà mang họa vào thân.
Người tham lam, nói theo kiểu nhà đạo có nghĩa là : người tham lam thì
luôn có tâm hồn thâm hiểm, xét cho rốt ráo thì cũng đúng. Người tham
lam thì luôn tìm dịp để chiếm đoạt của người khác, họ luôn dùng những
mưu thâm chước quỷ để chiếm cho bằng được cái mình thích, kể cả
giết người.
Người tham lam thì tâm hồn luôn nghĩ đến của cải của người khác, dù
người đó là bạn bè nối khố, dù người đó là anh chị em ruột thịt,
dù người đó là người trong cùng một cộng đoàn. Tính tham lam làm cho
con người ta không thấy được danh dự của cá nhân, cũng chẳng thấy
được danh dự của cộng đoàn, dĩ nhiên cũng không thấy được Chúa
trong tha nhân, trong anh chị em là người thân cận của họ. Mà không thấy
Chúa tức là thấy...ma quỷ, mà ma quỷ thì chắc chắn là không ở trên
thiên đàng, nó ở trong hỏa ngục.
Chúa Giêsu kêu mời chúng ta sống bác ái với tha nhân, tức là với người
thân cận của mình.
Sống bác ái tức là đem những gì mình có, mình thích tặng cho người khác
: mình có của cải thì tặng của cải, mình có danh dự thì tặng danh dự,
mình có nụ cười thì tặng nụ cười, mình có tài năng thì tặng tài năng,
tóm lại là ai cũng có cái để tặng cho người khác, nếu ai cũng làm như
thế, thì quỷ tham lam nhất định sẽ không có đất mà sống, có nghĩa là
nó không thể lợi dụng tâm hồn của chúng ta mà tham lam của người khác,
bởi vì ai cũng có cái để mà tặng cho tha nhân.
Tính tham lam rất kị với đức bác ái, vậy thì chúng ta dại gì mà không
lấy bác ái để trị tính tham lam trong tâm hồn chúng ta chứ ?
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb