VietCatholic News (22/04/2003 )
Một bác nông phu tên là
Donningos sinh sống bên Brazil bằng nghề trồng bắp. Một buổi sáng nọ,
trên con đường đi ra đồng làm việc, ông được đứa con trai mừng sinh
nhật thứ 10 chạy theo căn dặn: "Ðừng quên mang về hai con chim nhỏ
làm quà sinh nhật cho con cha nhé!". Người cha vốn rất vui tính và thương
con nở nụ cười tươi, gật gù dưới chiếc nón rộng vành cho con yên dạ.
Sau một ngày lao động mệt nhọc trên cánh đồng, thấy mặt trời chưa lặn
hẳn, bác Donningos vội đi qua cánh rừng gần đấy gom một mớ củi. Ðang
lúc bó củi, bỗng bác nhớ lại lời hứa mang đôi chim về làm quà sinh nhật
thứ 10 cho con. Bác bỏ vội bó củi bên đường, tiến sâu vào rừng, trèo
nhanh lên gành đá của một ngọn đồi, nơi chim thường làm tổ. Tìm được
một tổ chim có tiếng chim con kêu, bác cẩn thận luồn tay vào, nhưng vừa
đụng những chim con, bác vội rụt tay về, vì nghe đau nhói như bị kim đâm.
Nhìn kỹ đó là vết thương hai lỗ có máu rỉ ra. Chưa định thần thì một
con rắn đầu có hình chữ thập trườn ra ngoài, vươn đôi mắt ngê rợn
chực tiếp tục tấn công. Ðó là con rắn nổi tiếng được dân địa
phương gọi là "uturu des sétao". Nổi tiếng vì nọc nó vô phương
cứu chữa.
Bác nông phu vội rút chiếc dao cán dài ra khỏi thắt lưng, nhắm đầu rắn
chặt nhanh. May cho bác, nhát dao giết chết được con rắn, nhưng bàn tay bị
rắn cắn bỗng vụt sưng lên. Không chần chừ, bác kê tay lên gốc cây và
mạnh tay chặt luôn hai nhát, cắt lìa bàn tay. Buộc xong vết thương bằng
chiếc áo và dùng răng phụ chiếc tay còn lại xiết chặt, bác dùng sức
tàn chạy nhanh về nhà, nhưng vẫn không quên cầm hai chú chim làm qua sinh
nhật cho con.
Bạn có tin câu chuyện có thực này không? Nếu bạn không tin thì làm sao bạn
tin được một sự thật khác còn to lớn hơn: Thiên Chúa chúng ta, không những
cho chúng ta bàn tay của người, nhưng đã trao ban cho chúng ta trọn Con Một
yêu dấu của Người.
Trích Lẽ Sống Chân Lý Á Châu