VietCatholic News
Trong tác phẩm Ðại Học Máu, văn sĩ Hà Thúc Sinh cũng giống như văn hào Nga
Solzenitzyn ghi lại thân phận tù đày của các tù nhân Việt Nam trong các trại
học tập. Nhưng giữa những đọa đày cùng cực của kiếp người, Hà Thúc Sinh
vẫn có cái nhìn lạc quan về thân phận con người. Con người bị bạo hành ở
những mức độ vô nhân nhất mà vẫn khôi hài, cười đùa, bỡn cợt được.
Trong tác phẩm đầu tay của ông có tựa đề "Hai chị em", Hà Thúc Sinh
đã nêu bật được hình ảnh con người tranh đấu lạc quan, chẳng còn biết gì
để sợ, sẵn sàng kịch liệt chống lại định mệnh để tự thắng và tự cứu
mình...
Hai chị em Lan và Trực bị đắm tàu trong một cuộc vượt biên đầy nguy hiểm. Là hai người duy nhất còn sống sót, họ trôi dạt và tấp vào một hoang đảo giữa Thái Bình Dương.
Trong nguyên một tuần lễ, tác giả
đề cao sức chịu đựng, tinh thần tháo vát của hai chị em. Sau một tuần lễ
chịu đựng, người chị ngã bệnh, Trực bèn kết bè để ra khơi mong tìm lại
được chiếc ghe đắm trên đó còn chút ít lương thực, thuốc men và quần
áo. Khi ra đi, anh đã nhóm đã nhóm được một ngọn lửa trên núi cao vừa
làm dấu hiệu để kêu gọi sự chú ý của thuyền bè qua lại trong vùng, vừa
lấy đó như ngọn hải đăng để còn có thể quay lại đảo... Nhưng anh đã ra
đi và không bao giờ trở lại hoang đảo... Sóng to gió lớn có lẽ đã chôn
vùi anh giữa lòng đại dương. Người chị tất tả chạy ra bãi cát giữa cơn
giông bão để réo gọi tên em.
Tác giả đã kết thúc câu chuyện như sau:
"Nếu có
thuyền bè chạy qua eo biển, một vùng hoang đảo trên Thái Bình Dương những
ngày biển lặng sau đó, chú mục, người ta có thể nhìn thấy một ngọn lửa.
Ngọn lửa ấy đốt bập bùng trên một triền núi, khi lớn, khi nhỏ, khi tỏ, khi
mờ. Nhưng có điều chắc chắn là nó chưa hề tắt".
Sống là một cuộc chiến đấu không ngừng. Chiến đấu chống lại với những
khắc nghiệt của thiên nhiên, chống lại không biết bao nhiêu kẻ thù, chống
lại với chính bản thân đầy ươn hèn, xấu xa.
Nhưng người Kitô hữu không phải là một thứ anh hùng khắc kỷ, tự chiến đấu
một mình và tin ở sức mạnh vô song của ý chí. Chúa Giêsu đã chiến đấu,
nhưng Ngài không là một anh hùng của một ý chí sắt đá. Sức mạnh duy nhất
của Ngài chính là Thiên Chúa. Lương thực của Ngài chính là Thánh ý Chúa
Cha. Khí giới của Ngài là sự kết hiệp với Chúa Cha.
Qua ba cơn cám dỗ, Chúa Giêsu đã luôn luôn qui chiếu vào Lời Chúa. Lời của
Chúa là khí giới, là thuẫn đỡ của Ngài.
Tôi sống nhưng không phải là tôi sống, mà chính là Ðức Kitô sống trong
tôi. Ðó phải là ý lực sống của chúng ta. Chúng ta cũng hãy nói:
Tôi chiến đấu, nhưng không phải là tôi chiến đấu, mà chính Ðức Kitô chiến đấu trong tôi.
Sức mạnh của Kitô giáo, bản chất của Kitô giáo không phải là tổng số của các tín hữu, mà chính là Sự Sống của Ðức Kitô đang châu lưu trong từng người tín hữu.
Sách Lẽ Sống Ðài Chân Lý Á Châu