VietCatholic News(22/01/2002).
Bangladesh là một trong những quốc
gia nghèo nhất trên thế giới. Dĩ nhiên, trong một nước nghèo, thì hành khất
vẫn là nghề thịnh hành nhât. Một nhà truyền giáo đã thuật lại một trường
hợp hành khất lạ lùng như sau:
Sau một ngày làm việc nặng nhọc, một người đàn ông nọ đi về nhà mình
không ngoài một phương tiện nào khác hơn là đôi chân. Người đàn ông
dừng lại dưới một bóng cây và thiếp ngủ. Dáng vẻ của ông tiều tụy đến
độ người qua lại lầm ông với một người hành khất. Không ai bảo ai, kẻ qua
người lại đều dừng lại và bỏ vào chiếc mũ của ông vài đồng xu nhỏ.
Không mấy chốc, chiếc mũ cũ kỹ đầy tiền.
Vừa thức giấc, người đàn ông ngạc nhiên trước sự quảng đại của khách qua
đường. Oâng đếm từng đồng xu nhỏ: số tiền còn lớn hơn cả một ngày công
của ông. Người đàn ông mỉm cười về nghề hành khất bất đắc dĩ của mình.
Chợt nhìn thấy xung quanh mình có nhiều người hành khất đui mù tàn tật,
người đàn ông lặng lẽ đi đến từng người và chia đều cho họ số tiền ông
đã thu được và tiếp tục đoạn đường còn lại.
Adam Smith, kinh tế gia nổi tiếng của Tô Cách Lan vào thế kỷ thứ 18 đã nói
một câu mà K.Marx đã lập lại trong một tác phẩm của ông. Câu nói đó là:
"Một nước giàu có là một nước trong đó có nhiều người nghèo".
Câu định nghĩa về sự phồn thịnh ấy vừa nói lên sự nghèo đói về mặt tinh
thần mà những người sống trong một nước giàu có thể cảm nghiệm được, nó
cũng nói lên những bất công xã hội mà những người nghèo trong một nước
giàu phải gánh chịu.
Bần cùng thường sinh ra đạo tặc. Những nước nghèo là những nước có nhiều
tệ đoan xã hội. Tuy nhiên, cũng chính trong cảnh nghèo ấy, người ta thường
gặp được nhiều tấm lòng vàng. Cảnh nghèo có thể đưa con người đến chỗ
giành giật xâu xé, nhưng cũng có thể khiến cho con người dễ cảm thông với
người khác và san sẻ quảng đại hơn. Nhưng dĩ nhiên, chỉ có ai có tinh thần
khó nghèo đích thực mới hiểu được giá trị của cảnh nghèo và sự thôi
thúc của lòng quảng đại. "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó".
Chúa Giêsu để lại cho chúng ta điều khoản cơ bản ấy của Hiến Chương Nước
Trời. Có khó nghèo thực sự, con người mới cân lường được sự chóng qua
của tiền của vật chất. Có khó nghèo thực sự, con người mới có thể mở mắt
để nhìn thấy cảnh nghèo xung quanh. Có khó nghèo thực sự, con người mới dễ
cảm thông và mở rộng quả tim và lòng bàn tay để trao ban.
Sách Lẽ Sống đài Chân Lý Á Châu