VietCatholic News
Một ông vua giàu có nọ rất keo
kiệt và hà khắc đối với thần dân. Thành ra, tất cả mọi người đều oán
ghét ông.
Một hôm ông ra lệnh cho quan tể tướng tiến hành việc thu thuế hằng năm.
Nhưng quan tể tướng cho biết: "Năm nay mùa màng hư hại, dân chúng đang
chết đói, họ không thể nào nộp thuế được".
Nhưng nhà vua vẫn một mực cho tiến hành việc thu thuế và yêu cầu quan tể
tướng dùng tất cả tiền thuế để sửa sang cung điện và nội thành. Quan tể
tướng đi một vòng xung quanh cung điện, nơi nào cũng có sự rạn nứt, nhưng
sự rạn nứt sâu xa hơn vẫn là sự bất mãn và ta thán của người dân.
Thế là, năm đó, thay vì tiến hành lệnh của vua, quan tể tướng đã cho
người đi khắp nơi và loan báo như sau: "Năm nay, nhà vua miễn thuế cho
tất cả mọi người". Nghe thế, ai cũng vui mừng vỡ lở. Khắp nơi, tuy đói
kém, ai ai cũng làm tiệc ăn mừng.
Trở lại triều đình, quan tể tướng thông cáo với nhà vua rằng với số tiền
thu thuế được, ông đã cho làm những tu sửa cần thiết nhất.
Ngày hôm sau, quan tể tướng mời nhà vua và đoàn tùy tùng đi tham quan một
vòng xung quanh những nơi mà ông báo cáo đã được tu sửa. Vừa ra khỏi cung
điện, nhà vua đã được dân chúng tung hô vạn tuế không dứt lời. Nhìn đám
đông vui mừng phở lở, nhà vua mới quay sang quan tể tướng để hỏi lý do của
ngày hội này. Quan tể tướng mới giải thích như sau: "Tâu bệ hạ, ngày
lễ hôm nay được tổ chức là để đánh dấu những tu sửa quan trọng trong cung
điện. Trước khi tiến hành việc thu thuế, hạ thần đã đi tham quan một vòng,
hạ thần nhận thấy rằng những rạn nứt đáng kể nhất không phải là những rạn
nứt trên tường thành của cung điện mà chính là trong lòng người dân.
Người dân không thể vui mừng được vì từ bao lâu nay, họ không còn thấy
được lòng tốt nữa. Ðó là lý do đã khiến hạ thần tuyên bố miễn thuế cho
họ trong năm nay".
Nghe thế, nhà vua mới sực tỉnh lại và nhận ra thái độ keo kiệt hà khắc của
ông. Ông nhìn xuống đám đông dân chúng đang hân hoan vẫy chào, lòng ông
cảm thấy xúc động. Lần đầu tiên, người ta thấy nụ cười của vui tươi và
yêu thương nở trên môi ông.
Người Việt Nam chúng ta có lẽ đã quá quen thuộc với hai chữ đổi mới. Năm
kia qua tháng nọ, lúc nào người ta cũng hô hào "đổi mới", nhưng
đâu vẫn vào đó: đói khổ vẫn còn đó, dốt nát vẫn còn đó, lạc hậu vẫn
còn đó, tù đày khốn khổ vẫn còn đó... Ðiều đó xem ra cũng dễ hiểu,
người ta chỉ vá víu để hàn gắn những rạn nứt bên ngoài, còn rạn nứt thâm
sâu nhất là rạn nứt trong tâm hồn mình, thì người ta không bao giờ nghĩ
tới.
"Ðổi mới" là trọng tâm của sứ điệp Kitô Giáo chúng ta. Khai mở sứ
vị công khai của Ngài, Chúa Giêsu đã kêu gọi: "Hãy hoán cải và tin vào
Tin Mừng". Sự hoán cải mà Chúa Giêsu đề ra là hoán cải tâm hồn, hoán
cải con tim, hoán cải tư duy, hoán cải cái nhìn.
Sự hoán cải ấy không phải là công việc của một ngày, một tháng, một năm,
mà là công trình của cả một cuộc đời. Bao lâu còn mang lấy danh hiệu Kitô,
thì bấy lâu người tín hữu vẫn còn được mời gọi để hoán cải.
Sự hoán cải ấy cũng không chỉ là cố gắng riêng tư của người tín hữu mà
là tác động của chính Chúa. Chính Ngài mới có thể tác tạo cho con người
một trái tim mới, một quả tim biết yêu thương. Sự đổi mới mà người tín
hữu Kitô không ngừng đeo đuổi trong cả cuộc sống của mình chính là cuộc
gặp gỡ kỳ diệu giữa những cố gắng riêng tư của mình và sự tác tạo của
Chúa.
Sách Lẽ Sống, Ban Việt Ngữ Ðài Chân Lý Á Châu